<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:geo="http://www.w3.org/2003/01/geo/wgs84_pos#" xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/"
	>

<channel>
	<title>Sharring Your Life</title>
	<atom:link href="http://bactien.wordpress.com/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://bactien.wordpress.com</link>
	<description>The Master Of Design</description>
	<lastBuildDate>Sat, 28 Jan 2012 04:13:10 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.com/</generator>
<cloud domain='bactien.wordpress.com' port='80' path='/?rsscloud=notify' registerProcedure='' protocol='http-post' />
<image>
		<url>http://0.gravatar.com/blavatar/640c6441f79031619eae6dfa9fa9371d?s=96&#038;d=http%3A%2F%2Fs2.wp.com%2Fi%2Fbuttonw-com.png</url>
		<title>Sharring Your Life</title>
		<link>http://bactien.wordpress.com</link>
	</image>
	<atom:link rel="search" type="application/opensearchdescription+xml" href="http://bactien.wordpress.com/osd.xml" title="Sharring Your Life" />
	<atom:link rel='hub' href='http://bactien.wordpress.com/?pushpress=hub'/>
		<item>
		<title>Sorry, đàn bà xấu thì không có quà!</title>
		<link>http://bactien.wordpress.com/2012/01/28/sorry-dan-ba-x%e1%ba%a5u-thi-khong-co-qua/</link>
		<comments>http://bactien.wordpress.com/2012/01/28/sorry-dan-ba-x%e1%ba%a5u-thi-khong-co-qua/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 28 Jan 2012 04:12:59 +0000</pubDate>
		<dc:creator>bactien</dc:creator>
		
		<guid isPermaLink="false">http://bactien.wordpress.com/?p=1113</guid>
		<description><![CDATA[Vừa lướt blog một người xa lạ. Người này bí hiểm lắm, lấy nick làNobody. Nobody - Không có ai? Không có ai yêu. Không có ai để yêu. Không có ai ghét. Không có ai để ghét. Hiểu sao cũng được. &#8220;No problem&#8221; mà!   Người này viết một loạt blog tựa đề: &#8220;Đàn bà xấu hì [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=bactien.wordpress.com&amp;blog=4345766&amp;post=1113&amp;subd=bactien&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="background:white;"><span style="color:#333333;font-family:Arial;"><strong>Vừa lướt blog một người xa lạ. Người này bí hiểm lắm, lấy nick là<em>Nobody</em>. <em>Nobody</em> - <em>Không có ai</em>? Không có ai yêu. Không có ai để yêu. Không có ai ghét. Không có ai để ghét. Hiểu sao cũng được. &#8220;No problem&#8221; mà!</strong><br />
		</span></p>
<div style="text-align:center;">
<table style="border-collapse:collapse;" border="0">
<col style="width:495px;" />
<tbody valign="top">
<tr>
<td vAlign="middle" style="padding:3px;">
<p><img src="http://bactien.files.wordpress.com/2012/01/012812_0412_sorrynbx1.jpg?w=490" alt="" /></p>
</td>
</tr>
<tr>
<td vAlign="middle" style="padding:3px;"> </td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<p style="background:white;"><span style="color:#333333;font-family:Arial;font-size:10pt;">Người này viết một loạt blog tựa đề: &#8220;Đàn bà xấu hì không có quà&#8221;. Rồi hình như tâm đắc lắm với tuyên ngôn này, họ còn để trên <em>blast</em></span><span style="font-family:Times New Roman;font-size:12pt;"><em><br />
			</em></span></p>
<p style="background:white;"><span style="color:#333333;font-family:Arial;font-size:10pt;">. Mình muốn sửa lại: &#8220;Phụ nữ xấu thường không có quà!&#8221;, nghe tổng quát hơn, bao quát cả trẻ em gái, thiếu nữ lẫn đàn bà.</span><span style="font-family:Times New Roman;font-size:12pt;"><br />
		</span></p>
<p style="background:white;"><span style="color:#333333;font-family:Arial;"><em>Phụ nữ xấu thường không có quà</em> sao thấy đúng đến buồn nẫu ruột. Nhớ có lần cậu em kém mấy tuổi tỉnh bơ nói:: &#8220;Con gái thời nay mà đẹp thì đã nắm trong tay hơn 50% cơ hội để thành công&#8221;. Đẹp ở đây, phải hiểu theo nghĩa hẹp, tức là &#8220;có nhan sắc&#8221;.<br />
</span></p>
<p style="background:white;"><span style="color:#333333;font-family:Arial;">Đứa con gái nào kém nhan sắc, thì phải bò, trườn, lăn lê, te tua mệt nhoài mới may ra có được một góc phần tư cái may mắn và một lô cơ hội của những người cùng phái vừa xinh đẹp, vừa giỏi giang. Chẳng trách được.<br />
</span></p>
<p style="background:white;"><span style="color:#333333;font-family:Arial;">Trách sao được cái quy luật phát triển sinh tồn của tự nhiên? Con người sống, làm việc, hưởng thụ đều hướng tới cái đẹp. Chẳng cần phải thắc mắc nhiều khi con người có tới 2 con mắt để nhìn, trong khi chỉ có một trái tim để cảm. Anh chàng nào bảo không thích con gái đẹp, thì kể như&#8230; bỏ đi.<br />
</span></p>
<p style="background:white;"><span style="color:#333333;font-family:Arial;">Đồng ý rằng mỗi người sinh ra trên cõi đời đều có một thân phận. Vấn đề là thân phận hạnh phúc của người này phải đánh đổi bằng nỗi bất hạnh của một người khác. Vì con người sinh là một phần trên thế gian. Người nọ có thể là người kia, là một phần của người kia. &#8220;Hạnh phúc là manh chiếu hẹp&#8221;. Có vay có trả là chuyện đương nhiên.<br />
</span></p>
<p style="background:white;"><span style="color:#333333;font-family:Arial;">Nhưng oái ăm ở chỗ, vay một người mà trả lại là cho một người khác. Sự đời cũng vì thế mà phức tạp hơn, cay đắng hơn, sầu thảm hơn, rồi kỳ diệu hơn, tươi sáng hơn, vân vân và vân vân trong con mắt của mỗi người.<br />
</span></p>
<p style="background:white;"><span style="color:#333333;font-family:Arial;">Phụ nữ xấu. Hạnh phúc. Thân phận. Phụ nữ xấu thì có quyền có hạnh phúc. Điều này đúng. Ai cũng có quyền đó cả. Sinh ra đã có rồi. Nhưng &#8220;có quyền có&#8221; khác hẳn với một từ &#8220;có&#8221;. Cứ thử nói câu: &#8220;Phụ nữ xấu thì có hạnh phúc&#8221; xem. Không khéo nhiều người tưởng đang nói chuyện với đứa dở người, tinh thần <em>AQ</em> đến không bình thường với cái gắn trên cổ.<br />
</span></p>
<p style="background:white;"><span style="color:#333333;font-family:Arial;">Vậy thì, phụ nữ xấu, thân phận của họ là gì trong cõi trời đất mưa nắng bụi nước tạp nham này? Thân phận con người. Đúng. Nhưng là thân phận con người&#8230; không có quà.<br />
</span></p>
<p style="background:white;"><span style="color:#333333;font-family:Arial;">Này nhé, ngày 8/3, ngày 20/10, ngày Noel, phòng 10 đứa con gái. So sánh đứa xấu nhất phòng với đứa xinh nhất phòng. Đứa xinh quà chất thành đống. Thậm chí quăng vô sọt rác hoặc chẳng buồn ngó đến. Đứa xấu đem bài vở lên thư viện hoặc phòng tự học. Lủi thủi. Một mình. Mà nghiệt ngã thay, cái đứa xấu thường hay học giỏi hơn đứa xinh.<br />
</span></p>
<p style="background:white;"><span style="color:#333333;font-family:Arial;">Có bà chị hơn ba tuổi lý sự đời: &#8220;Xinh thì nó dùng thời giờ để làm chuyện của đứa xinh. Xấu thì biết làm gì? Thì học thôi. Học cho đỡ buồn, đỡ tủi. Rồi học giỏi để còn có cái mà lên mặt với đứa xinh!&#8221; &#8211; Chí lý! Nhìn những bạn gái xinh hơn mình, nhiều người để ý, thương yêu, chiều chuộng phải tức chứ? Tức mà không làm gì được thì lại càng thê thảm hơn. Chỉ có một con đường: không xinh hơn, thì phải giỏi hơn! Con đường đi đến thành công của các bạn gái xinh trải đầy hoa thơm mật ngọt. Con đường của bạn gái xấu trải đầy giấy, kính cận, bút mực, điểm số&#8230; Chậc! Nghĩ mà thương!<br />
</span></p>
<p style="background:white;"><span style="color:#333333;font-family:Arial;">Chuyện xấu với chuyện xinh ôi thôi thì còn nhiều lắm. Tỉ dụ như đối tượng &#8220;partner&#8221; của phụ nữ đẹp thường là&#8230; Mà thôi, nói người ta lại cho mình ghen tị, mình&#8230; xấu! Chuyện còn dài, còn nhiều khúc mắc góc cạnh không đủ lực thì không lột tả hết được. Nói thêm nữa hoá ra mang điều tiếng không hay!<br />
</span></p>
<p style="background:white;"><span style="color:#333333;font-family:Arial;">Tóm lại, phụ nữ xấu thường không có quà. Mà cần gì quà người ta tặng nhỉ? Người ta không tặng thì đi mua mà tặng người ta. Dù sao, còn gì phải sợ &#8220;mất mặt&#8221; nữa! Cứ liều một phen. Đánh cược với số phận &#8220;cám hấp&#8221; của mình. Than khóc tủi hổ làm gì cho nó&#8230; thêm xấu?<br />
</span></p>
<p style="background:white;"><span style="color:#333333;font-family:Arial;">Ai cũng có quyền có hạnh phúc. Vấn đề là không phải ai cũng biết thực hiện cái quyền đó của mình&#8230;<br />
</span></p>
<p style="background:white;"><span style="color:#333333;font-family:Arial;">P.S.: Hôm qua nói chuyện với anh bạn. Định làm mai mối anh này với một cô bạn. Lúc cao trào, anh buông một câu: &#8220;Không sao, miễn bạn em xinh là được rồi! Trai tài gái sắc mà! Thế bây giờ như em, em có thích đàn ông bất tài không, hay là đàn ông có tài?&#8221; Chịu, không trả lời được. Hay cũng là không dám trả lời.<br />
</span></p>
<p style="background:white;"><span style="color:#333333;font-family:Arial;"><em>(Theo Nguyễn Như Tam Bình blog &#8211; NS)</em><br />
		</span></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/bactien.wordpress.com/1113/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/bactien.wordpress.com/1113/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/bactien.wordpress.com/1113/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/bactien.wordpress.com/1113/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/bactien.wordpress.com/1113/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/bactien.wordpress.com/1113/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/bactien.wordpress.com/1113/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/bactien.wordpress.com/1113/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/bactien.wordpress.com/1113/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/bactien.wordpress.com/1113/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/bactien.wordpress.com/1113/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/bactien.wordpress.com/1113/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/bactien.wordpress.com/1113/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/bactien.wordpress.com/1113/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=bactien.wordpress.com&amp;blog=4345766&amp;post=1113&amp;subd=bactien&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bactien.wordpress.com/2012/01/28/sorry-dan-ba-x%e1%ba%a5u-thi-khong-co-qua/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/2427ab7980f92b6474eee84216c5950c?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Mr.bacTien</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://bactien.files.wordpress.com/2012/01/012812_0412_sorrynbx1.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>DÉJÀ VU &#8211; HIỆN TƯỢNG CẢM THẤY MỘT SỰ KIỆN, VẬT THỂ, NƠI CHỐN THÂN QUEN MẶC DÙ CHƯA TRẢI QUA TRƯỚC ĐÓ</title>
		<link>http://bactien.wordpress.com/2011/12/23/deja-vu-hi%e1%bb%87n-t%c6%b0%e1%bb%a3ng-c%e1%ba%a3m-th%e1%ba%a5y-m%e1%bb%99t-s%e1%bb%b1-ki%e1%bb%87n-v%e1%ba%adt-th%e1%bb%83-n%c6%a1i-ch%e1%bb%91n-than-quen-m%e1%ba%b7c-du-ch%c6%b0a-tr%e1%ba%a3i-q/</link>
		<comments>http://bactien.wordpress.com/2011/12/23/deja-vu-hi%e1%bb%87n-t%c6%b0%e1%bb%a3ng-c%e1%ba%a3m-th%e1%ba%a5y-m%e1%bb%99t-s%e1%bb%b1-ki%e1%bb%87n-v%e1%ba%adt-th%e1%bb%83-n%c6%a1i-ch%e1%bb%91n-than-quen-m%e1%ba%b7c-du-ch%c6%b0a-tr%e1%ba%a3i-q/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 23 Dec 2011 02:31:04 +0000</pubDate>
		<dc:creator>bactien</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tâm Linh]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://bactien.wordpress.com/?p=1105</guid>
		<description><![CDATA[ Poster phim Déjà vu   Bạn đã từng bao giờ đến thăm một cửa hàng lần đầu tiên nhưng đã có cảm giác quen thuộc? Hoặc có thể trong lúc đang mải mê trò chuyện với một người bạn và bạn có cảm giác mình đã từng có cuộc trò chuyện như thế này trước [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=bactien.wordpress.com&amp;blog=4345766&amp;post=1105&amp;subd=bactien&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:center;background:white;"><a href="http://1.bp.blogspot.com/-mYm11UN0p4s/TqMkRAyNi_I/AAAAAAAAA9Q/xdIFFFrxoZ8/s1600/deja_vu.jpg"><img src="http://bactien.files.wordpress.com/2011/12/122311_0228_djvuhin1.jpg?w=490" alt="" border="0" /></a><span style="color:#504d4d;font-family:Arial;font-size:10pt;"><br />
		</span></p>
<p style="text-align:center;background:white;"><span style="color:#504d4d;font-family:Arial;font-size:10pt;"><em> Poster phim Déjà vu</em><br />
		</span></p>
<p style="text-align:justify;background:white;">
 </p>
<p><span style="color:#504d4d;font-family:Arial;"><span style="font-size:10pt;"><span style="background-color:white;">Bạn đã từng bao giờ đến thăm một cửa hàng lần đầu tiên nhưng đã có cảm giác quen thuộc? Hoặc có thể trong lúc đang mải mê trò chuyện với một người bạn và bạn có cảm giác mình đã từng có cuộc trò chuyện như thế này trước đây, mặc dù bạn biết chắc rằng cuộc trò chuyện này chưa hề xảy ra. Nếu bạn từng trải qua những tình huống tương tự thì chúng tôi nghĩ rằng bạn đã<strong>trải nghiệm cảm giác déjà vu</strong>.</span></p>
<p><span style="background-color:white;">Trong tiếng Pháp, déjà vu là một thuật ngữ có nghĩa đen là &#8220;đã nhìn thấy&#8221;. Có hơn 40 giả thuyết về nguyên nhân gây ra déjà vu. Các giả thuyết này đa dạng từ việc tái tạo cho đến những trục trặc trong quá trình ghi nhớ của con người. Trong bài viết này, chúng ta sẽ khám phá một vài trong số các giả thuyết trên để làm sáng tỏ về hiện tượng này.</span></p>
<p><a name="more" /></br><span style="background-color:white;">Có nhiều thứ được định nghĩa là &#8220;déjà vu&#8221; nhưng chúng không phải là những trải nghiệm &#8220;déjà vu&#8221; thật. Tuy các nhà nghiên cứu có thể đưa ra những khái niệm của họ nhưng nói chung <strong>déjà vu là tình trạng bạn cảm thấy mình đã từng thấy hay trải qua một điều gì đấy mà bạn biết chắc chắn chúng chưa từng xảy ra trước đây</strong>. </span></p>
<p><span style="background-color:white;">Một trong những sự nhầm lẫn phổ biến nhất là déjà vu được xem như là tiềm nhận thức về tương lai (<em>precognitive experience</em>): đó là những kiến thức hay cảm nhận của bạn về tương lai, về một điều bạn biết chắc chắn sẽ xảy ra và nó thật sự xảy ra trong tương lai. Điểm phân biệt mấu chốt giữa déjà vu và precognitive experience là: déjà vu là cảm giác của bạn <span style="text-decoration:underline;">trong lúc</span> sự kiện diễn ra, precognitive experience là cảm giác <span style="text-decoration:underline;">trước khi</span> sự kiện diễn ra. Precognitive experience sẽ giúp bạn dự đoán những điều sẽ xảy ra trong tương lai chứ không phải cảm giác về chuyện đã xảy ra trong quá khứ như déjà vu.</span></p>
<p><span style="background-color:white;">Ảo giác do bệnh tật hoặc ma túy hay các bệnh tâm thần phân liệt dũng dễ làm chúng ta nhầm lẫn với déjà vu. Tuy nhiên, déjà vu chỉ thường kéo dài 10-30 giây trong khi những kỷ niệm sai lệch từ các bệnh tâm thần hoặc ảo giác có thể kéo dài lâu hơn.</span></p>
<p></span><span style="font-size:18pt;background-color:white;text-decoration:underline;"><strong>Phân loại Déjà vu </strong></span><span style="font-size:10pt;"></p>
<p><span style="background-color:white;">Thường rất khó để có thể chia Déjà vu thành các thể loại hoàn toàn riêng biệt. Tuy thế, chúng ta có thể chia Déjà vu theo hai loại chính như sau:</span></p>
<p><span style="background-color:white;"><strong>Associative déjà vu</strong> là loại phổ biến nhất. Đây là trải nghiệm hết sức thông thường. Tất cả chúng ta đều có thể từng trải qua cảm giác này. Khi bạn nhìn, nghe, ngửi hoặc trải nghiệm điều gì đấy mà chúng tạo cho bạn sự liên hệ với những điều bạn từng trải qua tương tự trước đây. Nhiều nhà nghiên cứu cho rằng loại déjà vu này là kinh nghiệm dựa trên trí nhớ và chính một cơ quan của não chịu trách nhiệm cho cảm giác này.</span></p>
<p><span style="background-color:white;"><strong>Biological déjà vu</strong> xuất hiện ở những người bị động kinh thùy thái dương (temporal lobe epilepsy). Ngay trước khi trải qua cơn động kinh, họ thường trải qua một cảm giác mạnh mẽ của déjà vu. Điều này giúp việc nghiên cứu déjà vu trở nên đáng tin cậy hơn: các nhà nghiên cứu có thể xác định được các khu vực não chịu trách nhiệm cho việc tạo nên các cảm giác déjà vu. Tuy nhiên, một số nhà nghiên cứu nói rằng loại déjà vu thấy ở các bệnh nhân này khác biệt so với déjà vu thông thường (associative déjà vu). Những người trải qua Biological déjà vu thường tin chắc chắc rằng họ đã trải qua một tình huống tương tự trước đây, hơn là chỉ là cảm giác thoáng qua như những người trải qua Associative Déjà vu.</span></p>
<p></span><span style="font-size:18pt;background-color:white;text-decoration:underline;"><strong>Nghiên cứu Déjà vu</strong></span><span style="font-size:10pt;"></p>
<p><span style="background-color:white;">Déjà vu là một lĩnh vực vô cùng khó khăn để nghiên cứu vì nó xảy ra trong một thời gian ngắn, không báo trước, chỉ xuất hiện ở một số người nhất định, và không có người quan sát hiện tượng xảy ra ngoài bản thân người trải nghệm chính cảm giác này. Nghiên cứu Déjà vu phải phụ thuộc vào dữ liệu từ sự mô tả cá nhân và hồi ức. Trong hai thế kỷ qua, người ta đã cố gắng để đưa ra những lý cho sự trải nghiệm vu déjà. Từ các triết gia, nhà tâm lý học, các chuyên gia huyền thuật, đều có lý thuyết của họ.</span></p>
<p><span style="background-color:white;">Emile Boirac, nhà tâm thần học người Pháp, là người đầu tiên đưa ra định nghĩa về déjà vu trong cuốn &#8220;L&#8217;Avenir des Sciences Psychiques&#8221;. Tuy nhiên, ông không nghiên cứu sâu về hiện tượng này. Sigmund Freud đưa ra giả thuyết déjà vu là những mong ước hay ký ức liên quan đến một sự kiện căng thẳng trong quá khứ, chính vì vậy con người không thể nghĩ về chúng như một loại trí nhớ thông thường. Các nhà khoa học đã dùng thuật ngữ &#8220;paramnesia&#8221; để giải thích cho hiện tượng déjà vu trong thế kỷ 20. </span></p>
<p><span style="background-color:white;">Khoa học hiện đại không còn lưu ý đến déjà vu do sự liên hệ của nó với trải nghiệm cuộc sống trong quá khứ, ngoại cảm và sự bắt cóc của người ngoài hành tinh (<em>Ghi chú của người biên tập: khoa học phương Tây chú trọng vào việc nghiên cứu vào những điều có thể chứng minh dựa trên thí nghiệm có kết quả, số liệu hơn là những điều chưa thể chứng minh như tiềm nhận thức, giấc mơ, v.v</em>). Gần đây, các nhà nghiên cứu đã dần gạt bỏ các kỳ thị dành cho việc nghiên cứu déjà vi. Họ đưa vào công nghệ hình ảnh não. Với sự tập trung nghiên cứu déjà vu thông qua bộ nhớ, họ hy vọng sẽ khám phá thêm về việc ký ức được hình thành, lưu trữ và lấy ra như thế nào.</span></p>
<p><span style="background-color:white;">Các nhà nghiên cứu cho rằng thùy trung gian tạm thời (medial temporal lobe ) tham gia vào quá trình tạo ra trí nhớ có nhận thức. Trong thùy thái dương trung gian là các nếp cuộn parahippocampal (parahippocampal gyrus), vỏ não rhinal (rhinal cortex) và hạch hạnh nhân (amygdala). Nhà nghiên cứu John D.E. Gabrieli tại Đại học Stanford vào năm 1997 cho rằng điểm đồi hải mã (hippocampus) cho phép chúng ta ý thức nhớ lại các sự kiện. Ông cũng tìm thấy rằng các nếp cuộn parahippocampal giúp chúng ta xác định sự quen thuộc của một sự việc mà không cần sử dụng thêm một loại trí nhớ nào. </span></p>
<p><span style="background-color:white;">Trong số 60% người đã từng trải nghiệm déjà vu, tỉ lệ cao nhất nằm trong số những người trong độ tuổi từ 15 đến 25. Độ tuổi trên khác nhau tùy theo các nghiên cứu, nhưng hầu hết đồng ý rằng trải nghiệm déjà vu giảm theo tuổi tác. <strong>Mức độ thường xuyên trải nghiệm déjà vu cũng nhiều hơn đối với những người có thu nhập cao, những người có xu hướng du lịch nhiều và có trình độ học vấn cao. Bên cạnh đó, những người thường trải qua déjà vu cũng có xu hướng tưởng tượng phong phú và khả năng nhớ lại các giấc mơ</strong>.</span></p>
<p><span style="background-color:white;">Bên cạnh đó, một số nhà nghiên cứu cho rằng sự mệt mỏi hoặc căng thẳng khiến một người có khả năng trải nghiệm déjà vu nhiều hơn. Tuy nhiên, các nhà nghiên cứu khác lại kết luận điều ngược lại. Họ nói rằng bạn càng thoải mái và thư thả, bạn càng có nhiều khả năng trải nghiệm déjà vu. Ngoài ra, một báo cáo kết luận những người càng cởi mở hay tự do về chính trị thì càng có nhiều khả năng trải nghiệm déjà vu. Tuy nhiên, chúng ta hoàn toàn kết luận ngược lại: bạn càng cởi mở thì việc bạn cho rằng một điều gì đó &#8220;lạ lẫm&#8221; sẽ càng ít. Có thể thấy rằng, hiện vẫn có nhiều luận điểm và giả thuyết trái ngược nhau về déjà vu.</span></p>
<p></span><span style="font-size:18pt;background-color:white;text-decoration:underline;"><strong>Học thuyết Phân tán nhận thức</strong></span><span style="font-size:10pt;"><br /></span><span style="font-size:18pt;background-color:white;text-decoration:underline;"><strong>(Divided Attention &#8211; The Cellphone Theory)</strong></span><span style="font-size:10pt;"></p>
<p><span style="background-color:white;">Tiến sĩ Alan Brown đã tái tạo một trải nghiệm mà ông cho là tương tự như déjà vu. Trong các nghiên cứu tại Đại học Duke và SMU, ông và đồng nghiệp Elizabeth Marsh đã cho một nhóm sinh viên xem một số các hình ảnh và yêu cầu họ đánh giá sự quen thuộc của các hình ảnh này. Trước đó, nhóm nghiên cứu đã lướt những hình ảnh lên màn hình ở tốc độ cực ngắn &#8211; khoảng 10 đến 20 phần nghìn giây. Đây là mức thời gian đủ dài để não bộ ghi nhớ đã các hình ảnh nhưng lại không đủ ngắn để các sinh viên không kịp xây dựng các nhận thức về hình ảnh. Kết quả cho thấy, những hình ảnh được chiếu trên các màn hình sẽ tạo cảm giác quen thuộc cao hơn các hình ảnh chưa từng được trình chiếu. Larry Jacoby và Kevin Whitehouse tại Đại học Washington cũng đưa ra kết quả tương tự khi họ thay đổi các hình ảnh bằng các từ ngữ. </span></p>
<p><span style="background-color:white;">Dựa trên nghiên cứu này, Alan Brown đề xuất học thuyết &#8220;The Cellphone&#8221;, hay còn gọi là Phân tán sự nhận thức (Divided Attention). <strong>Khi chúng ta rơi vào tình trạng không tập trung, những thứ xung quan chúng ta có thể đi vào tiềm thức của chúng ta. Sau đó, khi chúng ta bắt đầu tập trung, chính những điều kiện của môi trường dần được nhận thức rõ rệt. Chúng trở nên quen thuộc với chúng ta</strong>. </span></p>
<p><span style="background-color:white;">Một ví dụ là khi chúng ta bước vào ngôi nhà lần đầu tiên và trải qua déjà vu. Trước khi chính thức tập trung quan sát căn phòng, bộ não đã vô thức xử lý những thông tin về vị giác, thính giác, thị giác. Chính vì vậy, khi bắt đầu tĩnh tâm và chú ý đến căn phòng, chúng ta cảm thấy như đã từng ở đây.</span></p>
<p></span><span style="font-size:18pt;background-color:white;text-decoration:underline;"><strong>Học thuyết Hologram </strong></span><span style="font-size:10pt;"></p>
<p><span style="background-color:white;">Nhà tâm thần học người Hà Lan, Hermon Sno, đề xuất ý tưởng <strong>hologram</strong>: chúng ta có thể tạo ra không gian ba chiều từ bất kỳ một chiều bất kỳ nào trong tổ hợp đó. Một chiều càng nhỏ thì bức tranh của chúng ta càng rối rắm. Hermon Sno giải thích Déjà vu: <strong>bất kỳ đặc tính nào của môi trường (hình ảnh, âm thanh, vị) mà quen thuộc với một trải nghiệm gần đều có khả năng khiến con người ghi nhớ lại toàn bộ trải nghiệm một cách rõ ràng. </strong></span></p>
<p><span style="background-color:white;">Các nhà nghiên cứu khác cũng đồng ý với kết luận chỉ cần một cảm giác quen thuộc nhỏ cũng có thể tạo nên déjà vu. Ví dụ, bạn có thể đi trên chiếc xe cũ kỹ đời 1964 Plymouth và có cảm giác cực kỳ quen thuộc. Bạn không thể nhớ rằng bà ngoại của bạn cũng có chiếc xe tương tự và khi còn nhỏ bạn đã từng cùng bà đi trong chiếc xe đó. Những giác quan như mùi vị của chiếc xe, bản điều khiển đều có thể khiến những kỷ niệm quay trở về, ngay cả khi bạn không còn nhận thức được sự tồn tại của những kỷ niệm đó. </span></p>
<p></span><span style="font-size:18pt;background-color:white;text-decoration:underline;"><strong>Xử lý thông tin cùng lúc</strong></span><span style="font-size:10pt;"><br /></span><span style="font-size:18pt;background-color:white;text-decoration:underline;"><strong>Dual Processing (Delayed Vision)</strong></span><span style="font-size:10pt;"></p>
<p><span style="background-color:white;">Một học thuyết nữa dựa trên cơ chế não xử lý và lưu trữ các thông tin. Robert Efron cho rằng một sự trì hoãn trong quá trình xử lý thông tin của não tạo ra déjà vu. Thông tin đi vào não qua nhiều con đường khác nhau. Trong quá trình này, sự đồng bộ các thông tin không được xử lý tốt sẽ tạo ra déjà vu. Efron tìm ra temporal love tại não trái chịu trách nhiệm cho việc phân loại các thông tin, và quy trình này có những sự trì hoãn ở mức độ một triệu million giây. Sự trì hoãn này xảy ra trong quá trình xử lý và xảy ra một lần nữa khi thông tin được chuyển qua não phải. <strong>Nếu sự trì hoãn này diễn ra lâu hơn mức bình thường, bộ não có thể phân loại những thông tin mới này là những ký ức (thông tin trong quá khứ). Quá trình này có thể giải thích cho một cảm giác bất ngờ của sự thân thuộc</strong>. </span></p>
<p></span><span style="font-size:18pt;background-color:white;text-decoration:underline;"><strong>Ký ức từ những nguồn khác </strong></span><span style="font-size:10pt;"></p>
<p><span style="background-color:white;">Học thuyết này cho rằng chúng ta lưu trữ trí nhớ từ nhiều yếu tố trong cuộc sống, không chỉ từ trải nghiệm cá nhân mà còn là phim, hình ảnh, sách. Ví dụ, khi còn là một đứa trẻ, chúng ta đã xem cảnh một nhà hàng nổi tiếng trong một bộ phim. Khi lớn lên, chúng ta đến thăm cùng địa điểm đó và cảm thấy thân thuộc mà không nhớ ra về bộ phim. </span></p>
<p></span><span style="font-size:18pt;background-color:white;text-decoration:underline;"><strong>Kết luận </strong></span><span style="font-size:10pt;"></p>
<p><span style="background-color:white;">Mặc dù déjà vu được nghiên cứu hơn 100 năm qua, chúng ta vẫn chưa có lời giải thích đồng nhất. Có lẽ sự phát triển của các công nghệ kỹ thuật trong tương lai sẽ giúp chúng ta tìm hiểu rõ hơn về vấn đề này. </span></p>
<p><span style="background-color:white;"><strong>Nguồn</strong>: <a href="http://science.howstuffworks.com/science-vs-myth/extrasensory-perceptions/deja-vu.htm"><span style="color:#b1a9a7;"><strong>How Deja vu Works &#8211; How Stuff Works<span style="text-decoration:underline;"> </span></strong></span></a></span><br /><span style="background-color:white;">Phượng N lược dịch, Lan T bổ sung và hiệu đính</span></span></span></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/bactien.wordpress.com/1105/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/bactien.wordpress.com/1105/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/bactien.wordpress.com/1105/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/bactien.wordpress.com/1105/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/bactien.wordpress.com/1105/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/bactien.wordpress.com/1105/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/bactien.wordpress.com/1105/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/bactien.wordpress.com/1105/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/bactien.wordpress.com/1105/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/bactien.wordpress.com/1105/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/bactien.wordpress.com/1105/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/bactien.wordpress.com/1105/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/bactien.wordpress.com/1105/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/bactien.wordpress.com/1105/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=bactien.wordpress.com&amp;blog=4345766&amp;post=1105&amp;subd=bactien&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bactien.wordpress.com/2011/12/23/deja-vu-hi%e1%bb%87n-t%c6%b0%e1%bb%a3ng-c%e1%ba%a3m-th%e1%ba%a5y-m%e1%bb%99t-s%e1%bb%b1-ki%e1%bb%87n-v%e1%ba%adt-th%e1%bb%83-n%c6%a1i-ch%e1%bb%91n-than-quen-m%e1%ba%b7c-du-ch%c6%b0a-tr%e1%ba%a3i-q/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/2427ab7980f92b6474eee84216c5950c?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Mr.bacTien</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://bactien.files.wordpress.com/2011/12/122311_0228_djvuhin1.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>10 nghịch lý cuộc sống</title>
		<link>http://bactien.wordpress.com/2011/12/21/10-ngh%e1%bb%8bch-ly-cu%e1%bb%99c-s%e1%bb%91ng/</link>
		<comments>http://bactien.wordpress.com/2011/12/21/10-ngh%e1%bb%8bch-ly-cu%e1%bb%99c-s%e1%bb%91ng/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 21 Dec 2011 16:50:31 +0000</pubDate>
		<dc:creator>bactien</dc:creator>
				<category><![CDATA[Audio Book]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://bactien.wordpress.com/?p=1102</guid>
		<description><![CDATA[Nghịch lý thứ nhất: &#8220;Người đời thường vô lý, không biết điều và vị kỷ. Nhưng dù sao đi nữa, hãy yêu thương họ.&#8221; Thành thật mà nói, đây là nghịch lý khó sống theo nhất vì tôi cảm thấy mình không phải là một vị thánh. Nhưng ít ra, tôi cũng luôn học cách [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=bactien.wordpress.com&amp;blog=4345766&amp;post=1102&amp;subd=bactien&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="color:#c0504d;font-family:Times New Roman;font-size:12pt;"><strong>Nghịch lý thứ nhất:</strong> &#8220;Người đời thường vô lý, không biết điều và vị kỷ. Nhưng dù sao đi nữa, hãy yêu thương họ.&#8221;<span style="color:black;"></p>
<p>Thành thật mà nói, đây là nghịch lý khó sống theo nhất vì tôi cảm thấy mình không phải là một vị thánh. Nhưng ít ra, tôi cũng luôn học cách yêu thương những người xung quanh mình bởi vì tôi tin rằng, tôi không bao giờ có thể thoát khỏi tình yêu thương của họ. Nếu chúng ta không thể yêu thương cả thế giới, ít ra hãy bắt đầu bằng cách thật sự yêu thương những người quý mến mình, tin tưởng mình và ủng hộ mình, bởi vì họ xứng đáng được như thế. Và đó là điều tôi đang làm. Cho nên, dù sao đi nữa, chúng ta hãy tiếp tục yêu thương.</p>
<p><span style="color:#c0504d;"><strong>Nghịch lý thứ hai:</strong> &#8220;Nếu bạn làm điều tốt, có thể mọi người sẽ cho là bạn làm vì tư lợi. Nhưng dù sao đi nữa, hãy làm điều tốt.&#8221;<span style="color:black;"></p>
<p>Trong nỗ lực chia sẻ kiến thức của mình cho cộng đồng và giới trẻ, tôi thường không ngần ngại sắp xếp thời gian đi diễn thuyết ở nơi này nơi kia khi được mời, thậm chí đã có khi tôi hoãn cả chuyến bay của mình. Và nếu đơn vị mời tôi đến là trường học thì tôi lúc nào cũng đến để chia sẻ hoàn toàn vô tư. Vậy mà, vẫn có một số ít người, vì lý do nào đó nói rằng tôi &#8220;xin&#8221; diễn thuyết không lấy tiền để PR. Nhưng lạ thay, nếu tôi nhận thù lao diễn thuyết, thì cũng chính những người này sẽ nói tôi &#8220;kiếm tiền&#8221;, mặc dù trong cả hai trường hợp đều là thời gian và công sức lao động chân chính. Tôi tin rằng bạn cũng đã có lúc bị rơi vào hoàn cảnh tương tự. Cho nên, dù sao đi nữa, chúng ta hãy tiếp tục làm điều tốt.</p>
<p><span style="color:#c0504d;"><strong>Nghịch lý thứ ba:</strong> &#8220;Nếu thành công, bạn sẽ gặp những người bạn giả dối và những kẻ thù thật sự. Nhưng dù sao đi nữa, hãy thành công.&#8221;<br /><span style="color:black;"><br />&#8220;Thành công&#8221; là một từ rất trừu tượng. <br /><a name="more" />Nó tùy thuộc vào định nghĩa thành công của từng người và so sánh người này &#8220;thành công hơn&#8221; người khác trong nhiều trường hợp sẽ là khá khập khiễng. Cho nên, tôi không bao giờ dám cho mình là thành công theo định nghĩa của tất cả mọi người, nhưng nếu theo định nghĩa của riêng tôi, thì tôi đang có những thành công ban đầu. Và có lẽ chỉ vì mới là thành công ban đầu cho nên tôi chưa gặp phải những người bạn giả dối, nhưng tôi gặp phải không ít những &#8220;kẻ thù&#8221; thật sự. Những &#8220;kẻ thù&#8221; này đặc biệt ở chỗ, họ chưa từng gặp tôi, chưa từng trò chuyện với tôi, họ chỉ đơn giản lựa chọn là kẻ thù của tôi bởi vì một lý do nào đó mà chỉ có bản thân họ mới hiểu. Cũng may, loại người này rất hiếm so với hàng trăm hàng ngàn người bạn tốt (như bạn đây) mà tôi có được. Cho nên, dù sao đi nữa, bạn hãy yên tâm mà vươn tới thành công.</p>
<p><span style="color:#c0504d;"><strong>Nghịch lý thứ tư:</strong> &#8220;Việc tốt bạn làm hôm nay sẽ bị lãng quên. Nhưng dù sao đi nữa, hãy làm điều tốt.&#8221;<span style="color:black;"></p>
<p>Những việc tốt chúng ta làm, đôi khi không những bị lãng quên mà còn bị phủ nhận bởi một số người. Tôi cũng chỉ mới bắt đầu làm những công việc mà tôi tin rằng rất có ý nghĩa cho đất nước và xã hội. Lúc đầu một số người cho là lừa đảo, nhưng càng về sau, càng nhiều người gọi đó là điều kì diệu. Dĩ nhiên, vẫn có một số người tiếp tục cho đó là lừa đảo, nhưng chính nhờ họ mà tôi tin rằng, tôi và các cộng sự của mình đang làm nên những điều kì diệu. Bởi vì, nếu những việc chúng tôi làm mà người khác vừa nghe đã tin ngay thì liệu những việc đó có đáng gọi là kì diệu?</p>
<p>Thế nhưng, sự kì diệu sẽ không bao giờ tồn tại lâu, vì khi mọi người đã chấp nhận nó thì nó trở thành… bình thường. Vài chục năm trước, Internet là điều kì diệu, nhưng hôm nay, Internet là điều bình thường. Và những việc tôi làm cũng thế, hôm nay nó là điều kì diệu, nhưng 10 năm nữa đó là điều bình thường.</p>
<p>Có thể bạn cũng đang làm hoặc có dự định làm nên những điều kì diệu trong cuộc sống. Có thể sẽ có người không tin bạn, có thể sẽ có người không ủng hộ bạn, có thể rồi những điều bạn đã làm hoặc sẽ làm rốt cuộc rồi cũng bị rơi vào quên lãng, nhưng dù sao đi nữa, hãy can đảm để làm những điều kì diệu.</p>
<p><span style="color:#c0504d;"><strong>Nghịch lý thứ năm</strong>: &#8220;Thẳng thắn, trung thực thường làm bạn tổn thương. Nhưng dù sao đi nữa, hãy sống thẳng thắn.&#8221;<span style="color:black;"></p>
<p><span style="color:#c0504d;"><strong>Nghịch lý thứ sáu:</strong> &#8220;Người có ý tưởng lớn lao có thể bị đánh gục bởi những kẻ suy tính thấp hèn. Nhưng dù sao đi nữa, hãy luôn nghĩ lớn.&#8221;<br /><span style="color:#cccccc;"><br /><span style="color:black;">Tôi không dám tự cho rằng những việc tôi đang làm là lớn lao. Lớn lao hay không thì sẽ phải do những người công bằng như bạn đánh giá. Nhưng tôi tin rằng tôi đang làm những việc có ý nghĩa cho cuộc đời mình và cho xã hội. Trên con đường đó, tôi gặp một số &#8220;đối thủ&#8221; với những chiêu bài thấp hèn. Mặc dù tôi luôn mong được hợp tác hơn là cạnh tranh, nhưng không phải ai cũng nghĩ như thế. Và thế là tôi cùng các cộng sự phải lao vào những cuộc chiến không cân sức giữa lý tưởng sống và những suy tính tầm thường để bảo vệ những triết lý sống và làm việc mà chúng tôi tin tưởng.</p>
<p>Tôi tin rằng, bạn cũng đã có lúc gặp phải những &#8220;đối thủ&#8221; như thế, nhưng dù sao đi nữa, hãy sống vì ước mơ của bạn.</p>
<p><span style="color:#c0504d;"><strong>Nghịch lý thứ bảy:</strong> &#8220;Người ta thường tỏ ra cảm thông với những người yếu thế nhưng lại đi theo kẻ mạnh. Nhưng dù sao đi nữa, hãy tranh đấu cho những người yếu thế.&#8221;<span style="color:black;"></p>
<p><span style="color:#c0504d;"><strong>Nghịch lý thứ tám:</strong> &#8220;Những thành quả mà bạn đã phải mất nhiều năm để tạo dựng có thể bị phá hủy chỉ trong phút chốc. Nhưng dù gì đi nữa, hãy cứ tiếp tục dựng xây.&#8221;<span style="color:black;"></p>
<p>Là một doanh nhân, tôi đã thất bại nhiều lần trước khi có những thành quả ngày hôm nay. Ngay cả khi đạt được thành quả rồi, mọi thứ cũng không bao giờ có thể được xem là &#8220;vững như bàn thạch&#8221; được. Chỉ cần một quyết định sai lầm thì bao nhiều mô hôi, nước mắt, công sức,… không chỉ của tôi mà còn của nhiều người khác có thể… trôi theo dòng nước trong phút chốc. Nhưng cũng trên con đường đó, tôi và các cộng sự phát hiện ra rằng, hạnh phúc không phải nằm ở những gì mình xây dựng được, mà hạnh phúc nằm trong từng phút giây chúng ta hành động để hiện thực hóa ước mơ của mình.</p>
<p>Cho nên, đừng để nỗi sợ thất bại giữ chân bạn. Ai cũng có thể vấp ngã trong cuộc sống, bạn cũng thế và tôi cũng thế, nhưng thành công đơn giản là không bao giờ bỏ cuộc. Hãy đơn giản hạnh phúc để thành công bạn nhé.</p>
<p><span style="color:#c0504d;"><strong>Nghịch lý thứ chín: &#8220;</strong>Bạn có thể sẽ bị phản bội khi giúp đỡ người khác. Nhưng dù sao đi nữa, hãy giúp đỡ mọi người.&#8221;<span style="color:black;"><br /><span style="color:#cccccc;"></p>
<p><span style="color:black;">&#8220;Phản bội&#8221; cũng là một từ trừu tượng mà định nghĩa của mỗi người sẽ khác nhau. Nhờ công việc của mình, tôi đã may mắn có dịp giúp đỡ rất nhiều người dưới nhiều hình thức khác nhau: các khóa học, các quyển sách, các buổi nói chuyện, giao lưu, công tác từ thiện,… Rất nhiều người trong số họ đã cảm ơn tôi và tôi cũng rất cảm ơn họ đã cho tôi cơ hội được chia sẻ với họ. Số ít còn lại… không nói gì. Và một số rất ít tìm cách phủ nhận điều đó (theo tác giả của quyển sách thì họ sợ cái &#8220;gánh nặng&#8221; phải biết ơn một ai đó).</p>
<p>Nhưng ngay cả khi họ làm thế, tôi cũng không coi họ đã phản bội tôi. May mắn là tôi chưa bao giờ gặp một người thật sự phản bội theo định nghĩa của tôi, cho nên, tôi vẫn luôn tin vào việc mình phải giúp đỡ mọi người.</p>
<p>Còn bạn thì sao? Có thể bạn từng bị phản bội bởi người mình đã giúp đỡ, nhưng dù sao đi nữa, hãy giúp đỡ người khác, vì trong cuộc sống, đa số mọi người hiểu được ý nghĩa của lòng biết ơn.</p>
<p>Nghịch lý thứ mười: &#8220;Bạn trao tặng cuộc sống tất cả những gì tốt đẹp nhất và nhận lại một cái tát phũ phàng. Nhưng dù sao đi nữa, hãy sống hết mình cho cuộc sống.&#8221;</p>
<p>Đây có lẽ là nghịch lý tổng quát nhất của tất cả những nghịch lý. Vâng, chúng ta có thể làm những điều mà chúng ta cho rằng tốt đẹp nhất và ý nghĩa nhất, nhưng rốt cuộc cái chúng ta nhận lại có thể là một cái tát phũ phàng. Nhưng đó cũng là khi chúng ta nhìn thấy được ai thật sự là bạn mình, ai thật sự yêu quý mình, ai thật sự tin tưởng mình và nhiều giá trị cao đẹp khác của cuộc sống. Cho nên, vì bản thân chúng ta cũng nhưng những con người đáng trọng ấy, chúng ta hãy sống hết mình cho cuộc sống… dù sao đi nữa…<br />
</span></span></span></span></span></span></span></span></span></span></span></span></span></span></span></span></span></span></span></span></span></p>
<p>
 </p>
<p><span style="color:black;font-family:Times New Roman;font-size:12pt;">Trong cuộc đời mình, ít nhất là một lần chúng ta gặp phải những điều nghịch lý như thế. Cuộc sống vốn rất nhiều nghịch lý. Vậy ta phải ứng xử như thế nào trong hoàn cảnh đó?<br />
</span></p>
<p>
 </p>
<p style="text-align:center;"><a href="http://i252.photobucket.com/albums/hh25/banbeit/10-nghich-ly-cs/ImageView.jpg"><img src="http://bactien.files.wordpress.com/2011/12/122111_1650_10nghchlcu1.jpg?w=490" alt="" border="0" /></a><span style="color:#cccccc;font-family:Times New Roman;font-size:12pt;"><br />
		</span></p>
<p>
 </p>
<p><span style="color:black;font-family:Times New Roman;font-size:12pt;">Tác phẩm nổi tiếng Anyway của tiến sĩ Kent Keith đã trở thành một cuốn sách kinh điển trên thế giới, được tất cả bạn đọc trên nhiều quốc gia yêu thích vì sự độc đáo của nó. Cuốn sách liên tục được bình chọn là một trong những tác phẩm bán chạy nhất qua nhiều thập kỷ từ khi ấn bản đầu tiên ra đời và đã được chuyển ngữ sang nhiều ngôn ngữ trên thế giới.<br />
</span></p>
<p>
 </p>
<p><span style="color:black;font-family:Times New Roman;font-size:12pt;">Điểm đặc biệt nhất của tác phẩm Anyway &#8211; 10 nghịch lý cuộc sống chính là ý nghĩa sâu xa, độc đáo và thực tế của nó đã tác động đến nhiều đối tượng độc giả khác nhau, mang lại khoảng lặng cần thiết để suy nghĩ và định hướng một cách sống cao thượng và hết mình.<br />
</span></p>
<p>
 </p>
<p><span style="color:black;font-family:Times New Roman;font-size:12pt;">Qua cuốn sách này, tác giả muốn chia sẻ những suy nghĩ và trải nghiệm của mình về những điều mà ông đã dành hết tâm huyết để tìm hiểu – đó là hành trình đi tìm ý nghĩa của bản thân mỗi chúng ta trong cuộc sống. Bạn sẽ tìm thấy bên trong cuốn sách những phân tích rất giản dị nhưng đầy sức thuyết phục và vô cùng sâu sắc, được diễn đạt bằng ngôn ngữ của trái tim. Quan trọng hơn, nó sẽ giúp bạn nhận ra đâu là ý nghĩa thật sự của cuộc sống, và chỉ khi đó, bạn mới thấy &#8211; dù bất cứ điều gì xảy ra &#8211; cuộc đời này vẫn thật đáng sống.<br />
</span></p>
<p>
 </p>
<p><span style="color:black;font-family:Times New Roman;font-size:12pt;">Các bạn có thể download Ebook tại đây : <br />
</span></p>
<p>
 </p>
<p><a href="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/01-co_don_cung_nghich_ly.mp3"><span style="color:black;font-family:Times New Roman;font-size:12pt;text-decoration:underline;">phần 01. Cô đơn cùng nghịch lý</span></a><span style="color:black;font-family:Times New Roman;font-size:12pt;"><br /><a href="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/02-loi_gioi_thieu.mp3" title="Lời giói thiệu" target="_blank"><span style="text-decoration:underline;"><br />Lời giói thiệu</span></a><br /><a href="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/03-loi_tac_gia.mp3"><span style="text-decoration:underline;">loi_tac_gia</span></a><br />
		</span></p>
<p><a href="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/04-nghich_ly_thu_nhat.mp3"><span style="color:black;font-family:Times New Roman;font-size:12pt;text-decoration:underline;">nghich_ly_thu_nhat</span></a><span style="color:black;font-family:Times New Roman;font-size:12pt;"><br />
		</span></p>
<p><a href="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/05-nghich_ly_thu_hai.mp3"><span style="color:black;font-family:Times New Roman;font-size:12pt;text-decoration:underline;">nghịch lý thứ 2</span></a><span style="color:black;font-family:Times New Roman;font-size:12pt;"><br />
		</span></p>
<p><a href="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/06-nghich_ly_thu_ba.mp3"><span style="color:black;font-family:Times New Roman;font-size:12pt;text-decoration:underline;">Nghịch lý thứ 3</span></a><span style="color:black;font-family:Times New Roman;font-size:12pt;"><br /><a href="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/07-nghich_ly_thu_tu.mp3"><span style="text-decoration:underline;">nghịch lý thứ 4</span></a><br /><a href="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/08-nghich_ly_thu_nam.mp3"><span style="text-decoration:underline;">Nghịch lý thứ 5</span></a><br /><a href="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/09-nghich_ly_thu_sau.mp3"><span style="text-decoration:underline;">nghịch lý thứ 6</span></a><br /><a href="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/10-nghich_ly_thu_bay.mp3"><span style="text-decoration:underline;">nghịch lý thứ 7</span></a><br /><a href="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/11-nghich_ly_thu_tam.mp3"><span style="text-decoration:underline;">nghịch lý thứ 8</span></a><br /><a href="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/12-nghich_ly_thu_chin.mp3"><span style="text-decoration:underline;">nghịch lý thứ 9</span></a><br /><a href="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/13-nghich_ly_thu_muoi.mp3"><span style="text-decoration:underline;">Nghịch lý thứ 10</span></a><br /><a href="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/14-mot_the_gioi_day_nhung_n.mp3"><span style="text-decoration:underline;">Một thế giới đầy những khó khăn</span></a><br /><a href="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/15-hay_lam_cuoc_song_tot_de.mp3"><span style="text-decoration:underline;">hay làm cuộc sống tốt đẹp</span></a><br /><a href="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/17-ve_tac_gia.mp3"><span style="text-decoration:underline;">về tác giả</span></a><br />
		</span></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/bactien.wordpress.com/1102/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/bactien.wordpress.com/1102/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/bactien.wordpress.com/1102/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/bactien.wordpress.com/1102/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/bactien.wordpress.com/1102/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/bactien.wordpress.com/1102/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/bactien.wordpress.com/1102/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/bactien.wordpress.com/1102/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/bactien.wordpress.com/1102/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/bactien.wordpress.com/1102/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/bactien.wordpress.com/1102/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/bactien.wordpress.com/1102/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/bactien.wordpress.com/1102/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/bactien.wordpress.com/1102/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=bactien.wordpress.com&amp;blog=4345766&amp;post=1102&amp;subd=bactien&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bactien.wordpress.com/2011/12/21/10-ngh%e1%bb%8bch-ly-cu%e1%bb%99c-s%e1%bb%91ng/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
<enclosure url="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/01-co_don_cung_nghich_ly.mp3" length="5061120" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/05-nghich_ly_thu_hai.mp3" length="12805248" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/04-nghich_ly_thu_nhat.mp3" length="15909120" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/03-loi_tac_gia.mp3" length="10564992" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/06-nghich_ly_thu_ba.mp3" length="13348992" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/02-loi_gioi_thieu.mp3" length="3333120" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/07-nghich_ly_thu_tu.mp3" length="11877120" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/08-nghich_ly_thu_nam.mp3" length="17605248" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/09-nghich_ly_thu_sau.mp3" length="13477248" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/10-nghich_ly_thu_bay.mp3" length="15781248" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/11-nghich_ly_thu_tam.mp3" length="10564992" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/12-nghich_ly_thu_chin.mp3" length="11044992" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/13-nghich_ly_thu_muoi.mp3" length="12997248" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/14-mot_the_gioi_day_nhung_n.mp3" length="9316992" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/15-hay_lam_cuoc_song_tot_de.mp3" length="13509120" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="http://media.tuoitre.com.vn/Stream/AudioBooks/2008/10nghichlycuocsong/17-ve_tac_gia.mp3" length="2245248" type="audio/mpeg" />
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/2427ab7980f92b6474eee84216c5950c?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Mr.bacTien</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://bactien.files.wordpress.com/2011/12/122111_1650_10nghchlcu1.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Cuộn 4 &#8211; Tôi là tác phẩm kì diệu nhất của tạo hoá.</title>
		<link>http://bactien.wordpress.com/2011/12/17/cu%e1%bb%99n-4-toi-la-tac-ph%e1%ba%a9m-ki-di%e1%bb%87u-nh%e1%ba%a5t-c%e1%bb%a7a-t%e1%ba%a1o-hoa/</link>
		<comments>http://bactien.wordpress.com/2011/12/17/cu%e1%bb%99n-4-toi-la-tac-ph%e1%ba%a9m-ki-di%e1%bb%87u-nh%e1%ba%a5t-c%e1%bb%a7a-t%e1%ba%a1o-hoa/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 17 Dec 2011 15:20:48 +0000</pubDate>
		<dc:creator>bactien</dc:creator>
		
		<guid isPermaLink="false">http://bactien.wordpress.com/?p=1099</guid>
		<description><![CDATA[Kể từ thưở hồng hoang tới nay, chưa hề có một người nào khác có trí tuệ, tâm hồn, có cặp mắt của tôi, có đôi tai, đôi tay, mái tóc, khuôn miệng như tôi, không ai trước đây giống như tôi. Không ai như vậy đang sống, và sẽ xuất hiện trong tương lai [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=bactien.wordpress.com&amp;blog=4345766&amp;post=1099&amp;subd=bactien&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:justify;"><span style="font-size:14pt;">Kể từ thưở hồng hoang tới nay, chưa hề có một người nào khác có trí tuệ, tâm hồn, có cặp mắt của tôi, có đôi tai, đôi tay, mái tóc, khuôn miệng như tôi, không ai trước đây giống như tôi. Không ai như vậy đang sống, và sẽ xuất hiện trong tương lai có thể nói chuyện, đi đứng, suy nghĩ y hệt như tôi vậy. Mọi người đều là anh em của tôi, nhưng tôi khác hẳn từng thành viên trong nhân loại. Tôi là người có một không hai.<br />
</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-size:14pt;">TÔI LÀ TÁC PHẨM KÌ DIỆU NHẤT CỦA TẠO HOÁ.<br />
</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-size:14pt;">Mặc dù, tôi thuộc giống loài thượng đẳng trong các loài sinh vật, nhưng chỉ riêng lời khen tặng đó không đủ làm tôi thoả mãn. Trong tôi luôn bùng cháy một ngọn lửa, một ngọn lửa có thể truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Biết bao thế hệ đã đi qua, và sức nóng của ngọn lửa ấy không ngừng thôi thúc tôi phải trở thành một người tốt hơn tôi hiện nay và tôi sẽ là như thế. Tôi sẽ quạt cho ngọn lửa ấy cháy mãi như một biểu tượng của con người vô song muốn chứng tỏ mình với thế giới. Không ai bắt chước y hệt như tôi từ cách chải răng, cách điêu khắc, cách viết chữ&#8230; Không ai có thể sinh sinh ra những đứa con như con tôi, và thực tế không ai có khả năng bán hàng hệt như tôi vậy. Từ nay về sau, tôi sẽ tận dụng nét độc đáo này bởi nó là vốn quý cần được phát triển và hoàn thiện.<br />
</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-size:14pt;">TÔI LÀ TÁC PHẨM KÌ DIỆU NHẤT CỦA TẠO HOÁ.<br />
</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-size:14pt;">Tôi sẽ không bao giờ cố gắng vô vọng để bắt chước người khác, thay vào đó tôi sẽ phô diễn sự độc đáo của mình trên thương trường. Tôi sẽ trưng bày nó, bán những nét mới lạ độc đáo của tôi. Tôi sẽ tô điểm, làm nổi bậc nó lên. Tôi sẽ che giấu những điểm tương đồng của tôi với những người khác. Tôi cũng sẽ áp dụng nguyên tắc này đối với hàng hoá tôi đem bán: Người bán hàng độc đáo hơn người khác và hàng hoá đặc biệt hơn các hàng hoá khác. Tôi tự hào về những điểm khác lạ đó.<br />
</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-size:14pt;">TÔI LÀ TÁC PHẨM KÌ DIỆU NHẤT CỦA TẠO HOÁ.<br />
</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-size:14pt;">Hiếm có người như tôi. Của hiếm bao giờ cũng là thứ có giá trị, vì thế tôi có giá trị. Tôi là sản phẩm sau cùng của hàng triệu triệu năm tiến hoá, thế nên tôi được trang bị tốt hơn tất cả các vị hoàng đế xưa kia, và cả các nhà thông thái đã ra đời trước tôi, cả về trí tuệ lẫn hình thể. Nhưng làn da tôi, trí tuệ tôi, tâm hồn tôi, hình thể tôi sẽ không mụ mẫm đi, kiệt quệ dần và rồi tàn lụi bởi tôi luôn sử dụng chúng rất hữu hiệu. Tôi có những tiềm lực vô hạn. Tôi sử dụng toàn bộ năng lực cơ thể mình cho đến từng phần nhỏ của bộ não. Dù chỉ là một lượng nhỏ của cơ bắp, tôi cũng không bỏ phí. Tôi sẽ nâng cao lên gấp hàng trăm lần những thành tựu của ngày hôm qua, và tôi sẽ làm việc ấy bắt đầu từ hôm nay.Tôi sẽ không bao giờ tự mãn với thành công của ngày hôm qua, cũng như chiều theo bản năng của mình. Tôi không tự khen những việc làm của mình, những việc mà thực tế nó quá bé nhỏ để có thể nhận lời khen ngợi. Tôi có thể hoàn thành nhiều công việc hơn hiện tại. Tôi đã hoàn thành và còn làm tốt hơn nữa, bởi vì không có lý gì, phép lạ sản sinh ra tôi lại kết thúc đúng vào thời điểm tôi được sinh ra. Tại sao tôi không tiếp tục phép lạ đó trong từng việc làm của mình ngay hôm nay?<br />
</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-size:14pt;">TÔI LÀ TÁC PHẨM KÌ DIỆU NHẤT CỦA TẠO HOÁ.<br />
</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-size:14pt;">Không phải tình cờ mà tôi có mặt trên tinh cầu này. Tôi ở đây vì một mục đích, và mục đích đó lớn mạnh tựa Thái Sơn, chứ không phải tựa hạt cát. Từ nay về sau, tôi sẽ sử dụng tất cả nỗ lực để trở nên một ngọn Thái Sơn sừng sững, vượt trên những đỉnh núi khác.Tôi sẽ làm giàu những hiểu biết của mình về nhân loại, về bản thân, về món hàngtôi mang bán và như thế số lượng hàng hoá của tôi sẽ tăng lên không ngừng. Tôi sẽ luyện tập, sẽ cải tiến và sẽ cân nhắc từng câu chữ tôi nói khi bán hàng, bởi đó chính là nền tảng để tôi xây dựng sự nghiệp. Tôi không bao giờ quên rằng, có rất nhiều người trở nên vô cùng giàu có và thành đạt chỉ với một bài chào rất thiện nghệ. Tôi cũng sẽ không ngừng tìm kiếm những cách thức, cải thiện dáng điệu và thái độ của tôi, bởi chúng là thứ mật ngọt thu hút sự chú ý của khách hàng.<br />
</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-size:14pt;">TÔI LÀ TÁC PHẨM KÌ DIỆU NHẤT CỦA TẠO HOÁ.<br />
</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-size:14pt;">Tôi sẽ tập trung sức lực vào cuộc thử thách xảy đến trong một thời điểm và tạm thời quên đi những thứ khác. Những rắc rối ở nhà tôi sẽ bỏ ở nhà. Tôi không bao giờ nghĩ về người thân khi tôi đang ở ngoài chợ, bởi việc này làm tôi suy nghĩ không được sáng suốt. Còn những rắc rối ngoài chợ tôi cũng đem về nhà; tôi sẽ không nghĩ về công việc khi đã về nhà, bởi như thế tôi đang huỷ hoại tình yêu thương của chính mình. Ngoài chợ không có chỗ cho gia đình tôi; trong nhà tôi không có chỗ cho những rắc rối nơi thị tứ. Nếu tôi quá gắn bó với thứ này, tôi sẽ phải rời xa thứ kia; vì thế tôi phải giữ sao cho công việc và gia đình luôn hoà hợp. Nếu tách rời hai thứ đó thì gia đình cũng chẳng còn mà sự nghiệp cũng tiêu tan. Đó là một nghịch biện đã tồn tại qua nhiều thời đại.<br />
</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-size:14pt;">TÔI LÀ TÁC PHẨM KÌ DIỆU NHẤT CỦA TẠO HOÁ.<br />
</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-size:14pt;">Tôi được ban cho đôi mắt để nhìn và bộ óc để suy nghĩ. Bây giờ tôi đã biết được một bí mật quan trọng, một điều tôi thấu hiểu: suy cho cùng tất cả những rắc rối, những cơn chán nản, những nỗi đau buồn, thực tế đều là những cơ hội trá hình! Tôi sẽ không mờ mắt vì lớp áo quần phía bên ngoài chúng đánh lừa thêm nữa. Tôi sẽ nhìn xuyên qua lớp vải đó, và tôi sẽ không bị lừa phỉnh như trước kia.<br />
</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-size:14pt;">TÔI LÀ TÁC PHẨM KÌ DIỆU NHẤT CỦA TẠO HOÁ.<br />
</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-size:14pt;">Không có loài vật, cây cỏ, ngọn gió, cơn mưa, đá sỏi hay hồ nước nào, có khởi đầu giống như tôi, bởi tôi được thai nghén bằng tình yêu thương và được sinh ra với một mục đích. Trong quá khứ, tôi chưa bao giờ biết đến sự thật này. Nhưng từ đây trở đi, nó sẽ định hình và định hướng cho cuộc đời tôi.<br />
</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-size:14pt;">TÔI LÀ TÁC PHẨM KÌ DIỆU NHẤT CỦA TẠO HOÁ.<br />
</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-size:14pt;">Tạo hoá chưa bao giờ ném mùi thất bại. Cuối cùng, người sẽ xuất hiện với niềm vinh quang và tôi cũng thế. Cùng với niềm vinh quang, lần cố gắng kế tiếp sẽ bớt khó khăn hơn.<br />
</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-size:14pt;">TÔI SẼ CHIẾN THẮNG, TÔI SẼ TRỞ THÀNH NGƯỜI BÁN HÀNG SỐ MỘT.<br />
</span></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/bactien.wordpress.com/1099/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/bactien.wordpress.com/1099/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/bactien.wordpress.com/1099/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/bactien.wordpress.com/1099/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/bactien.wordpress.com/1099/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/bactien.wordpress.com/1099/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/bactien.wordpress.com/1099/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/bactien.wordpress.com/1099/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/bactien.wordpress.com/1099/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/bactien.wordpress.com/1099/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/bactien.wordpress.com/1099/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/bactien.wordpress.com/1099/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/bactien.wordpress.com/1099/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/bactien.wordpress.com/1099/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=bactien.wordpress.com&amp;blog=4345766&amp;post=1099&amp;subd=bactien&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bactien.wordpress.com/2011/12/17/cu%e1%bb%99n-4-toi-la-tac-ph%e1%ba%a9m-ki-di%e1%bb%87u-nh%e1%ba%a5t-c%e1%bb%a7a-t%e1%ba%a1o-hoa/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/2427ab7980f92b6474eee84216c5950c?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Mr.bacTien</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Giật mình!</title>
		<link>http://bactien.wordpress.com/2011/11/15/gi%e1%ba%adt-minh/</link>
		<comments>http://bactien.wordpress.com/2011/11/15/gi%e1%ba%adt-minh/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 15 Nov 2011 04:00:46 +0000</pubDate>
		<dc:creator>bactien</dc:creator>
		
		<guid isPermaLink="false">http://bactien.wordpress.com/2011/11/15/gi%e1%ba%adt-minh/</guid>
		<description><![CDATA[- Thôi ông chẳng phải nhọc công đọc hết bài làm gì, ai chẳng biết nó kết thúc ra sao. - Thì vẫn biết số báo này ông tiên sinh này nói cái tôi thế này, số báo sau ông tiên sinh kia phải nói lại cái tôi thế kia. Nói đi nói lại mãi [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=bactien.wordpress.com&amp;blog=4345766&amp;post=1098&amp;subd=bactien&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="font-family:Times New Roman;font-size:12pt;">- Thôi ông chẳng phải nhọc công đọc hết bài làm gì, ai chẳng biết nó kết thúc ra sao.<br />
</span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;font-size:12pt;">- Thì vẫn biết số báo này ông tiên sinh này nói cái tôi thế này, số báo sau ông tiên sinh kia phải nói lại cái tôi thế kia. Nói đi nói lại mãi chán thì thôi chẳng có ai đứng ra làm trọng tài xem ai đúng ai sai.<br />
</span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;font-size:12pt;">- Văn chương nghệ thuật mà ông lại đòi có đúng có sai ư?<br />
</span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;font-size:12pt;">- Theo tôi chỉ có hay có dở thôi.<br />
</span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;font-size:12pt;">- Không khéo các ông lại sắp lên tầng bốn để ở rồi.<br />
</span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;font-size:12pt;">- Sao lại lên tầng bốn?<br />
</span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;font-size:12pt;">- Vậy chứ các ông chưa biết ngôi nhà bốn tầng vừa giật giải thiết kế đặc biệt à. Đó là một ngôi nhà không có hố xí. Tầng một để cho các cháu mẫu giáo, bọn chúng ỉa vào bô. Tầng hai để cho sinh viên ở, chúng có ăn gì đâu mà ỉa. Tầng ba để cho quan ở, họ quen ỉa vào đầu dân. Tầng bốn để cho văn nghệ sĩ ở, họ ỉa vào mồm nhau.<br />
</span></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/bactien.wordpress.com/1098/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/bactien.wordpress.com/1098/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/bactien.wordpress.com/1098/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/bactien.wordpress.com/1098/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/bactien.wordpress.com/1098/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/bactien.wordpress.com/1098/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/bactien.wordpress.com/1098/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/bactien.wordpress.com/1098/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/bactien.wordpress.com/1098/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/bactien.wordpress.com/1098/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/bactien.wordpress.com/1098/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/bactien.wordpress.com/1098/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/bactien.wordpress.com/1098/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/bactien.wordpress.com/1098/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=bactien.wordpress.com&amp;blog=4345766&amp;post=1098&amp;subd=bactien&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bactien.wordpress.com/2011/11/15/gi%e1%ba%adt-minh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/2427ab7980f92b6474eee84216c5950c?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Mr.bacTien</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Cuộn Giấy số 3[Flash]</title>
		<link>http://bactien.wordpress.com/2011/11/14/cu%e1%bb%99n-gi%e1%ba%a5y-s%e1%bb%91-3flash/</link>
		<comments>http://bactien.wordpress.com/2011/11/14/cu%e1%bb%99n-gi%e1%ba%a5y-s%e1%bb%91-3flash/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 14 Nov 2011 13:36:13 +0000</pubDate>
		<dc:creator>bactien</dc:creator>
				<category><![CDATA[Người bán hàng vĩ đại nhất thế giới]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://bactien.wordpress.com/2011/11/14/cu%e1%bb%99n-gi%e1%ba%a5y-s%e1%bb%91-3flash/</guid>
		<description><![CDATA[Cuongiay03.swf (application/x-shockwave-flash O&#8230;, posted with vodpod Links<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=bactien.wordpress.com&amp;blog=4345766&amp;post=1093&amp;subd=bactien&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="display:block;width:425px;margin:0 auto;">  <embed src='http://widgets.vodpod.com/w/video_embed/Video.15689064' type='application/x-shockwave-flash' AllowScriptAccess='sameDomain' pluginspage='http://www.macromedia.com/go/getflashplayer' wmode='transparent' flashvars='' width='425' height='350' />
<div style="font-size:10px;">     <a href="http://vodpod.com/watch/15689064-cuongiay03-swf-applicationx-shockwave-flash-object?pod=">Cuongiay03.swf (application/x-shockwave-flash O&#8230;</a>, posted with <a href="http://vodpod.com?r=wp">vodpod</a>  </div>
<p></span><br />
<a href="http://quangson.com.vn/Tdesign/Cuongiay03.swf" title="Links">Links</a></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/bactien.wordpress.com/1093/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/bactien.wordpress.com/1093/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/bactien.wordpress.com/1093/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/bactien.wordpress.com/1093/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/bactien.wordpress.com/1093/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/bactien.wordpress.com/1093/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/bactien.wordpress.com/1093/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/bactien.wordpress.com/1093/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/bactien.wordpress.com/1093/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/bactien.wordpress.com/1093/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/bactien.wordpress.com/1093/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/bactien.wordpress.com/1093/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/bactien.wordpress.com/1093/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/bactien.wordpress.com/1093/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=bactien.wordpress.com&amp;blog=4345766&amp;post=1093&amp;subd=bactien&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bactien.wordpress.com/2011/11/14/cu%e1%bb%99n-gi%e1%ba%a5y-s%e1%bb%91-3flash/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/2427ab7980f92b6474eee84216c5950c?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Mr.bacTien</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>ĐỌC SÁCH BÁO LÀ CẢ MỘT NGHỆ THUẬT ĐẠI YẾU</title>
		<link>http://bactien.wordpress.com/2011/11/14/d%e1%bb%8dc-sach-bao-la-c%e1%ba%a3-m%e1%bb%99t-ngh%e1%bb%87-thu%e1%ba%adt-d%e1%ba%a1i-y%e1%ba%bfu/</link>
		<comments>http://bactien.wordpress.com/2011/11/14/d%e1%bb%8dc-sach-bao-la-c%e1%ba%a3-m%e1%bb%99t-ngh%e1%bb%87-thu%e1%ba%adt-d%e1%ba%a1i-y%e1%ba%bfu/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 14 Nov 2011 09:50:37 +0000</pubDate>
		<dc:creator>bactien</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tài liệu MLM]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://bactien.wordpress.com/2011/11/14/d%e1%bb%8dc-sach-bao-la-c%e1%ba%a3-m%e1%bb%99t-ngh%e1%bb%87-thu%e1%ba%adt-d%e1%ba%a1i-y%e1%ba%bfu/</guid>
		<description><![CDATA[1. Nhiều người không đọc      Những người dốt chữ hay có trình độ học vấn thấp mà không đọc sách báo, ta miễn bàn. Hãy xét những người được gọi là trí thức mà khinh rẻ việc đọc. Xung quanh bạn, biết bao nhiêu người sau khi lìa bỏ học đường liền trả sách [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=bactien.wordpress.com&amp;blog=4345766&amp;post=1090&amp;subd=bactien&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>1. Nhiều người không đọc<br />
</strong></p>
<p style="text-align:justify;">     Những người dốt chữ hay có trình độ học vấn thấp mà không đọc sách báo, ta miễn bàn. Hãy xét những người được gọi là trí thức mà khinh rẻ việc đọc. Xung quanh bạn, biết bao nhiêu người sau khi lìa bỏ học đường liền trả sách lại cho thầy, đáng lẽ họ phải quan niệm ngày đỗ dạt, ngày ra trường là ngày mới bắt dầu trau dồi tâm trí cho vững chắc thì họ coi ngày ấy là ngày phải quăng sách vào tủ, có kiến thức bấy nhiêu thì dùng bấy nhiêu. Đã hơn một lần chúng tôi nói nhiều người thi đỗ cao sau năm, mười năm vì không tự học thêm, không còn xứng đáng với bằng cấp của mình nữa. Bằng ấy chỉ còn là cái nhãn hiệu để họ hãnh diện một cách mù quáng và để bịp đời. Bạn hãy tưởng tượng một bác sĩ ra trường năm 1930 lo hành nghề, làm ăn không cần đọc thêm hay coi lại sách báo nào về y khoa cả, đến năm 1960 vốn kiến thức về môn này của ông thế nào? Hồi ông ra trường đâu phải ông thông kim quán cổ về nghề của Hoa Đà rồi trong khoảng 30 năm, y khoa tiến thế nào, hiểu biết của ông đã chẳng theo kịp mức tiến của y khoa mà ngày càng tiêu trầm và lãng quên. Biết bao hạng trí thức khác đã đi con đường nguy hiểm của bác sĩ ấy. Không đọc, người ta đổ thừa đủ thứ. Nào mắc lo làm ăn, ngày tối chôn đầu óc trong công sở, tư sở, về nhà mắc nghe radio, dẫn vợ con đi xem phim hay cùng bạn bè la cà ở phòng trà. Trước hết, ta hãy thẳng thắn, người không muốn đọc thì có đủ lý đo để không đọc. Khi chẳng bận công việc nào cả thì họ nghỉ hay tán dóc và như vậy theo họ cũng là lý do để không đọc.
</p>
<p style="text-align:justify;">Một số người không quen đọc, mỗi lần cầm sách lên như cầm chì: Mắt lim dim, sách rơi hồi nào không biết. Những người ấy đọc cũng không lĩnh hội bao nhiêu có thể coi là người không đọc. Không ít người đòi viết sách viết bằng ngoại ngữ mới đọc. Còn sách viết bằng tiếng mẹ đẻ, họ cho là non nớt, không đáng đọc. Nhiều người tối kỵ sách khảo cứu, chỉ đọc truyện ngắn, truyện dài. Một số độc giả thích toàn truyện kiếm hiệp hay truyện trữ tình khiêu dâm. Biết bao người cả đời coi việc đọc không ăn thua gì đến đời mình. Người ta phải ngạc nhiên khi thấy trong hàng ngũ lãnh đạo, cán bộ của nhiều ngành từ chính trị, quân sự đến văn hóa, giáo dục có kẻ không hề nghĩ đến việc đọc. Họ cũng cứ thuyết thao thao, cứ hoạt động ầm ĩ nhưng nếu không đọc để tự học thêm, làm sao đầu óc họ sâu sắc, làm sao họ có được những ý mới, những sáng kiến để đắc lực. Người ta càng ngạc nhiên hơn nữa khi thấy trong giới nhà giáo từ giáo viên tiểu học đến giáo sư đại học có nhiều vị quanh năm không đọc cuốn sách nào cho ra hồn. Không biết họ có tự cho mình là kho kiến thức vô tận hay không mà chỉ biết chi chứ bất cần thu. Nhiều nhà giáo càng dạy học lâu năm càng dốt những môn mà họ không dạy.
</p>
<p style="text-align:justify;">Còn bạn nghĩ sao về những người đọc mà không cần coi tên tác giải, không cần nhớ đúng tên sách. Dĩ nhiên tên nhà xuất bản họ càng không biết đến.
</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>2. Một báo nguy cho dân tộc Đó là giới tuổi xuân quá ít người ham đọc.<br />
</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Georges Le Comte, một hàn lâm học sĩ Pháp nói: &#8220;Trên ghế nhà trường đã mất thú đọc sách. Những bản văn cổ điển ngày càng nhường chỗ cho hình ảnh&#8221;. Phải! Ngày nay hình ảnh bắt hồn tuổi trẻ: Hình ảnh trong sách, trên báo, trên quảng cáo và nhất là trên màn bạc. Ngoài hình ảnh, còn những thể thao, tắm biển, ban phami, radiô, ti vi, du lịch làm tuổi trẻ đặt quá nhẹ vấn đề đọc. Tràn lan trên các kế sách từ đô thị đến thôn quê những sách báo rẻ tiền, chuyên ve vuốt thị hiếu hạ đắng của con người. Người ta đem chuyện riêng tư của trai gái, chuyện riêng tư của vợ chồng ra lồng khuôn trong văn thơ mơ mộng, khiêu dâm để kích thích tình dục mới khơi nguồn của tuổi xuân. Cũng nên công bình nhận rằng một số tuổi xuân &#8220;ham&#8221; đọc sách đứng đắn nhưng vì chương trình học ngày càng phức tạp, càng chồng đống nặng nề dồn gối trí nhớ hơn là luyện trí hiểu và óc phán đoán. Còn các học sinh, sinh viên chuẩn bị thi thì bài vở chất thành đống mong gì họ nghĩ đến đọc. Tai nạn là ở nhiều nước hiện nay, dưới nhiều chế độ giáo dục, người ta không dành thời giờ cho học sinh, sinh viên đọc sách. Nhà giáo dục không khuyến khích đọc. Thấy xung quanh quá ít gương ham đọc&#8230; làm sao tuổi xuân ham thích đọc được.
</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>3. Đọc thiếu phương pháp<br />
</strong></p>
<p style="text-align:justify;"> Năm 1937, năm thư viện ở làng xã thuộc Ba Lê tại Pháp cho biết có một triệu năm trăm năm mươi hai ngàn tám mươi quyển sách được mượn. Người ta nói, ở Mỹ, một người tri thức bậc trung có trong nhà tối thiểu năm trăm cuốn sách. Nước Nhật giống nhiều nước văn minh Tây Phương, là thư viện mọc lên như nấm không làng mạc nào không có thư viện. Nhiều nhân viên thư viện công tổ chức thành đoàn đi kiếm độc giả. Họ mời các em ngao du đầu đường xó chợ đến các thư viện đọc sách, coi hình hay nghe đọc. Có những chuyên viên đọc sách mướn. Nghĩa là bạn không có sách hay, ít thời giờ mà muốn thưởng thức những áng văn bất hủ của cổ nhân thì~bạn hãy đến các chuyên viên ấy trả một số tiền rất rẻ rồi nghe học đọc với tất cả một nghệ thuật tuyệt vời hấp dẫn. Ta không thể nói ít người đọc, mà vấn đề là họ đọc cái gì và đọc cách nào. Désiré Roustan nói, không phải đọc cái gì cũng hữu ích và cũng không phải ai đọc đều cũng có hiểu hết tác phẩm mình vừa đọc. Biết bao nhiêu người mê đọc như người ta mê tình nhân mà những sách họ đọc là những tin giật gân, những chuyện tình rẻ tiền, những chuyện kiếm hiệp bã mía. Cách họ đọc cũng nguy hiểm. Người thì nuốt ngấu nghiến lấy lượng, kẻ khác đọc tỷ mỷ như bòn vàng những sách báo chỉ cần đọc đại khái thôi. Phần đông họ tưởng mình đọc nhiều, đọc cực mà kết quả như không đọc gì hết. Tôi không dám xin bạn coi việc đọc quá khó khăn để đổi một đầu óc siêu quần bạt chúng như Goethe mà bảo đã bỏ ra tám chục năm chưa gọi là biết. Nhưng thiết nghĩ đọc sách mà không có phương pháp nếu không phương hại cũng chẳng thu lợi lộc bao nhiêu. Bất cứ việc nào, nếu muốn đắc lực nghĩa là bỏ công tối thiểu mà được lợi tối đa, phải tổ chức cho có khoa học. Việc đọc cũng vậy: Nó có những nguyên tắc riêng của nó. Chẳng hạn như nó buộc ta biết lựa cái gì bổ dưỡng tình thần để đọc, ta có những bí quyết để ghi nhớ tinh hoa của điều mình cố ý học vì đọc tự bản chất có nghĩa là tự học.
</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>4. Đọc là cả một nghệ thuật<br />
</strong></p>
<p style="text-align:justify;"> Điều cần thiết cho người bạn trẻ sau khi ra trường là không phải chỉ biết các nguyên tắc để đọc mà còn phải biết áp dụng những nguyên tắc ấy thành thói quen. Cái mà Emile Fagnet gọi là &#8220;nghệ thuật đọc&#8221;. Nắm được nghệ thuật đọc là nắm được miếng nghề trong câu này của Bacon: &#8220;Có loại sách chỉ nếm qua, có thứ sách chỉ nên nuốt vào, có một số phải nghiền ngẫm, có những sách chỉ nên đọc từng đoạn, có những sách đọc sơ cho biết và vài cuốn đọc hết, đọc cần mẫn tận tâm và suy nghiệm&#8221;. Khi đọc mà biết phân biệt vàng thau rồi khi được vàng mà biết đeo vàng đó là nghệ thuật đọc để thăng tiến bằng tự học. Thiếu gí người hồi ra trường đâu có mảnh bằng nào cao vậy mà sau năm bảy năm tự học theo lối đọc sách báo có phương pháp trở thành học giả uyên thâm, không mấy kẻ đỗ cử nhân, tiến sĩ, thạc sĩ theo kịp. Cũng thiếu gì cô tú, cậu cử, ông tiến, bà thạc quá ỷ vào mảnh bằng, bất cần đọc để mở mang kiến thức sau nhiều năm lam lũ làm ăn chỉ còn là cái hình nộm trí thức, chứ thực giá thì không vì ngay vốn học ở nhà trường của họ cũng dã hao mòn quá nhiều và họ có học thêm gì nữa đâu trừ một mớ kinh nghiệm nào đó.
</p>
<p style="text-align:justify;">(Trích &#8220;Thuật đọc sách báo&#8221;)</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/bactien.wordpress.com/1090/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/bactien.wordpress.com/1090/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/bactien.wordpress.com/1090/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/bactien.wordpress.com/1090/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/bactien.wordpress.com/1090/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/bactien.wordpress.com/1090/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/bactien.wordpress.com/1090/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/bactien.wordpress.com/1090/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/bactien.wordpress.com/1090/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/bactien.wordpress.com/1090/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/bactien.wordpress.com/1090/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/bactien.wordpress.com/1090/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/bactien.wordpress.com/1090/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/bactien.wordpress.com/1090/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=bactien.wordpress.com&amp;blog=4345766&amp;post=1090&amp;subd=bactien&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bactien.wordpress.com/2011/11/14/d%e1%bb%8dc-sach-bao-la-c%e1%ba%a3-m%e1%bb%99t-ngh%e1%bb%87-thu%e1%ba%adt-d%e1%ba%a1i-y%e1%ba%bfu/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/2427ab7980f92b6474eee84216c5950c?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Mr.bacTien</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Lời Người Xưa dạy</title>
		<link>http://bactien.wordpress.com/2011/11/14/l%e1%bb%9di-ng%c6%b0%e1%bb%9di-x%c6%b0a-d%e1%ba%a1y-2/</link>
		<comments>http://bactien.wordpress.com/2011/11/14/l%e1%bb%9di-ng%c6%b0%e1%bb%9di-x%c6%b0a-d%e1%ba%a1y-2/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 14 Nov 2011 04:12:03 +0000</pubDate>
		<dc:creator>bactien</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tư liệu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://bactien.wordpress.com/2011/11/14/l%e1%bb%9di-ng%c6%b0%e1%bb%9di-x%c6%b0a-d%e1%ba%a1y-2/</guid>
		<description><![CDATA[Lời Người Xưa, posted with vodpod Zoom To:Links<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=bactien.wordpress.com&amp;blog=4345766&amp;post=1081&amp;subd=bactien&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="display:block;width:425px;margin:0 auto;">  <embed src='http://widgets.vodpod.com/w/video_embed/Video.15687313' type='application/x-shockwave-flash' AllowScriptAccess='sameDomain' pluginspage='http://www.macromedia.com/go/getflashplayer' wmode='transparent' flashvars='' width='450' height='350' />
<div style="font-size:10px;">     <a href="http://vodpod.com/watch/15687313-li-ngi-xa?pod=">Lời Người Xưa</a>, posted with <a href="http://vodpod.com?r=wp">vodpod</a>  </div>
<p></span></br><br />
Zoom To:<a href="http://quangson.com.vn/Tdesign/Loi%20nguoi%20xua.swf" title="Links">Links</a></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/bactien.wordpress.com/1081/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/bactien.wordpress.com/1081/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/bactien.wordpress.com/1081/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/bactien.wordpress.com/1081/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/bactien.wordpress.com/1081/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/bactien.wordpress.com/1081/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/bactien.wordpress.com/1081/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/bactien.wordpress.com/1081/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/bactien.wordpress.com/1081/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/bactien.wordpress.com/1081/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/bactien.wordpress.com/1081/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/bactien.wordpress.com/1081/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/bactien.wordpress.com/1081/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/bactien.wordpress.com/1081/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=bactien.wordpress.com&amp;blog=4345766&amp;post=1081&amp;subd=bactien&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bactien.wordpress.com/2011/11/14/l%e1%bb%9di-ng%c6%b0%e1%bb%9di-x%c6%b0a-d%e1%ba%a1y-2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/2427ab7980f92b6474eee84216c5950c?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Mr.bacTien</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>BÀN TAY ÁNH SÁNG &#8211; Barbara Ann Brennan</title>
		<link>http://bactien.wordpress.com/2011/11/13/ban-tay-anh-sang-barbara-ann-brennan/</link>
		<comments>http://bactien.wordpress.com/2011/11/13/ban-tay-anh-sang-barbara-ann-brennan/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 13 Nov 2011 09:53:30 +0000</pubDate>
		<dc:creator>bactien</dc:creator>
				<category><![CDATA[Download]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://bactien.wordpress.com/2011/11/13/ban-tay-anh-sang-barbara-ann-brennan/</guid>
		<description><![CDATA[Giới thiệu cuốn sách BÀN TAY ÁNH SÁNG + link download sách Đây là cuốn sách với nội dung chứa đựng nhiều ý nghĩa tùy thuộc vào các độc giả quan tâm hơn đến khía cạnh nào. Mặc dù tác giả cuốn sách thiên nhiều về việc mô tả cách thức chữa trị mang tính [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=bactien.wordpress.com&amp;blog=4345766&amp;post=1073&amp;subd=bactien&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="font-family:Arial;font-size:12pt;">Giới thiệu cuốn sách BÀN TAY ÁNH SÁNG + link download sách </p>
<p><img src="http://bactien.files.wordpress.com/2011/11/111311_0953_bntaynhsn11.jpg?w=490" alt="" /></p>
<p><span style="color:royalblue;">Đây là cuốn sách với nội dung chứa đựng nhiều ý nghĩa tùy thuộc vào các độc giả quan tâm hơn đến khía cạnh nào. Mặc dù tác giả cuốn sách thiên nhiều về việc mô tả cách thức chữa trị mang tính siêu hình (tâm linh), nhưng người đọc sẽ tìm thấy những ý tưởng vô cùng sâu sắc liên quan đến con người và Vũ Trụ.</span></p>
<p>Giới thiệu cuốn sách BÀN TAY ÁNH SÁNG</p>
<p>của bà Barbara Ann Brennan </p>
<p>Lê Trọng Bổng dịch, Nhà xuất bản Văn hoá Thông tin</p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;-</p>
<p>ĐÔI ĐIỀU VỀ TÁC GIẢ</p>
<p>Babara Ann Brennan là nhà chữa trị thực hành, nhà tâm lý trị liệu và nhà khoa học. Bà là chuyên viên khoa học Trung tâm bay thuộc Cơ quan Hàng không Vũ trụ Hoa Kỳ (NASA). Sau khi tốt nghiệp Cao học Vật lý lưu quyển tại trường Đại học Tổng hợp Wisconsin, trong mười lăm năm bà đã tiến hành nghiên cứu và hoạt động trong lĩnh vực trường năng lượng con người và tích cực tham gia chương trình nghiên cứu của trường Đại học Tổng hợp Drexel và Viện Thời Đại Mới. Bà đã được huấn luyện về chữa bệnh bằng năng lượng sinh học tại Viện Tổng hợp Tâm vật lý, Cộng đồng Con người Tổng thể, và về năng lượng học nòng cốt tại Viện Thời Đại Mới. Bà đã học với cả các nhà chữa trị Mỹ lẫn các nhà chữa trị thổ dân ở đây.</p>
<p>Hiện nay bà Barbara Brennan đang dạy nhiều lớp và tổ chức các hội thảo về trường năng lượng con người, chữa trị và điều hòa chân khí. Bà đã tổ chức các cuộc hội thảo tại nhiều khu vực ở Hoa Kỳ, Canada và châu Âu. Bà chủ trì một cơ sở thực hành tư nhân tại New York City và East Hamptom, New York. Bà là thành viên của Cộng đồng Pathwork, Phoenicia, New York.</p>
<p>MỘT SỐ ĐÁNH GIÁ VỀ CUỐN SÁCH</p>
<p>Cuốn sách &#8220;Bàn tay ánh sáng&#8221; (bản tiếng Anh &#8220;Hands ò Light&#8221; đã được NXB Bantam Books ấn hành năm 1988 tại New York, Mỹ) do Lê Trọng Bổng dịch ra tiếng Việt, NXB Văn hoá Thông tin đã tái bản lần thứ ba vào tháng 12-1997, 332 trang, khổ 20,5´28 cm.</p>
<p>Elizabeth Kubler-Ross:</p>
<p>Cuốn sách của Barbara Ann Brennan &#8220;Bàn tay ánh sáng&#8221; là niềm khoái cảm cho người nào có đầu óc rộng mở đang muốn nhìn vào phía sau &#8220;thực tế&#8221;của sự am hiểu và tri thức ngày nay. Bà là người danh tiếng, từng qua một quá trình đào tạo về vật lý học, có kiến thức về nhiều loại kỹ thuật và bà đã trở thành một trong những nhà chữa trị tâm linh (không phải tâm lý) giỏi nhất ở Tây Bán Cầu. Cuốn sách này cần thiết cho tất cả những ai mong ước trở thành nhà chữa trị và chăm sóc sức khoẻ. Nó truyền cảm cho tất cả những ai muốn hiểu con người đích thực là gì, vượt qua điều &#8220;trông thấy được&#8221; và là quà tặng cho tất cả mọi người thuộc thời đại mới đang ra sức tìm hiểu và lĩnh hội những vấn đề về cuộc đời và sức khoẻ. </p>
<p>Bác sĩ John Pierrakos (Viện Năng lượng học Nòng cốt, New York City):</p>
<p>Đây là kỷ nguyên mới và để lý giải cho câu nói của Shakespeare &#8220;Ngày càng có nhiều cái giữa Trời Đất mà con người không biết&#8221;. Cuốn sách này trao đổi với những ai đang tìm kiếm sự tự hiểu biết về những quá trình thể chất và cảm xúc của mình vượt ra khỏi khuôn khổ của y học cổ điển.</p>
<p>Cuốn sách tập trung vào nghệ thuật chữa bệnh thông qua những phương pháp vật lý và siêu hình. Cuốn sách mở ra những phạm vi mới để hiểu được tính đồng nhất tâm thể mà lần đầu tiên Wilhelm Reich, Walter Canon, Franz Alexander, Flanders Dunbar, Burr và Northrup cùng nhiều nhà tìm tòi nghiên cứu khác trong lĩnh vực tâm thể học đã từng giới thiệu với chúng ta.</p>
<p>Nội dung cuốn sách giải quyết việc xác định những kinh nghiệm chữa trị và lịch sử các tìm tòi nghiên cứu khoa học về trường năng lượng con người và hào quang. Cuốn sách là tài liệu duy nhất nói về mối liên kết động lực học tâm lý với trường năng lượng con người. Cuốn sách mô tả những thay đổi của trường năng lượng vì nó liên quan đến các chức năng của cá thể.</p>
<p>Phần cuối cuốn sách xác định các nguyên nhân của bệnh tật và những nguyên nhân này dựa trên các khái niệm siêu hình với những rối loạn năng lượng của hào quang. Bạn đọc cũng sẽ tìm thấy ở đây mô tả bản chất của chữa trị tâm linh vì nó có liên quan đến thầy chữa và đối tượng chữa.</p>
<p>Cuốn sách được viết từ những trải nghiệm chủ quan của tác giả vốn đã được huấn luyện một cách khoa học thành nhà vật lý và tâm lý trị liệu. Sự phối hợp giữa kiến thức khách quan với những trải nghiệm chủ quan tạo nên một phương pháp độc đáo mở rộng tầm hiểu biết vượt qua giới hạn của kiến thức khách quan. </p>
<p>Đối với những ai vốn có đầu óc mở rộng cho sự tiếp cận như vậy, cuốn sách có những tư liệu vô cùng phong phú cho việc học tập, trải nghiệm và tiến hành thí nghiệm. Với những ai phản đối kịch liệt, tôi muốn khuyên họ hãy mở rộng tâm trí mình vào câu hỏi: &#8220;Có khả năng hiện hữu hay không hiện hữu thực trạng mới này, nó vượt ra khỏi ranh giới của thực nghiệm khoa học logic và khách quan?&#8221;.</p>
<p>Tôi hết lòng gửi gắm cuốn sách này cho những ai bị kích thích trước mỗi hiện tượng vật lý và siêu hình xảy ra trong đời sống. Cuốn sách là công trình trong nhiều năm nỗ lực quên mình, thể hiện quá trình tiến hoá của nhân cách tác giả và sự phát triển của năng khiếu chữa trị đặc biệt của tác giả. Bạn đọc sẽ đi vào một lĩnh vực vô cùng hấp dẫn, lắm chuyện diệu kỳ.</p>
<p>Xin có lời khen ngợi tác giả cuốn sách về lòng dũng cảm trong việc cung cấp cho thế giới những trải nghiệm chủ quan và khách quan của mình.</p>
<p>Bác sĩ Bernie S. Siegel:</p>
<p>Tác phẩm của Barbara Brennan là sự khai tâm, các khái niệm của bà về vai trò và cách chữa trị rõ ràng là phù hợp với trải nghiệm của chúng tôi.</p>
<p>***</p>
<p>Với sáng suốt của nhà vật lý và lòng trắc ẩn của nhà chữa trị tài ba đã trải qua 15 năm kinh nghiệm nghề nghiệp trên 5000 bệnh nhân và sinh viên, Barbara Ann Brennan đã giới thiệu công trình nghiên cứu đầu tiên có chiều sâu của bà về trường năng lượng con người cho những ai đi tìm hạnh phúc, sức khoẻ và tiềm năng trọn vẹn. </p>
<p>Thân thể của chúng ta tồn tại bên trong một &#8220;cơ thể&#8221; rộng lớn hơn, đó là trường năng lượng con người hay hào quang con người vốn là cỗ xe mà qua đó chúng ta sáng tạo ra trải nghiệm của mình về thực tại, bao gồm cả sức khoẻ và bệnh tật. Chính qua trường năng lượng này mà chúng ta có được khả năng tự chữa trị. Cơ thể năng lượng đó (tuy gần đây mới được các nhà khoa học xác minh, nhưng đã được các nhà chữa trị và các nhà thấu thị biết đến từ lâu) là xuất phát điểm của mọi bệnh tật. Tại đây hiện hữu các tương tác mạnh mẽ nhất và sâu sắc nhất của con người, là điềm báo trước và là nhà chữa trị mọi rối loạn sinh lý cũng như cảm xúc.</p>
<p>Cuốn sách là người hướng dẫn bạn đi tới sự toàn vẹn mới. Tác phẩm cung cấp cho chúng ta: </p>
<p>- một mô hình mới về sức khoẻ, quan hệ và bệnh tật; </p>
<p>- sự hiểu biết vẻ ngoài và chức năng của trường năng lượng con người; </p>
<p>- cung cách nó rối loạn, được chữa trị và tương tác ra sao với bằng hữu và bạn tình; </p>
<p>- tập dượt để có thể nhìn thấy và lý giải được hào quang; </p>
<p>- những nghiên cứu đã được kiểm chứng về y học tiến hành trên các bệnh nhân chữa trị thuộc những tầng lớp xã hội khác nhau mang nhiều loại bệnh tật;</p>
<p>- những nguyên tắc chỉ đạo việc chữa trị cho bản thân và người khác;</p>
<p>- sự mạo hiểm trong cuộc đời riêng đầy hấp dẫn của chính tác giả, đem đến cho chúng ta một mô hình về phát triển, lòng dũng cảm và các khả năng bành trướng ý thức.</p>
<p>Lời nhắn gửi của Barbara Ann Brennan:</p>
<p>Yêu thương là khuôn mặt và hình hài của Vũ Trụ. Nó là mô liên kết của Vũ Trụ mà chất liệu tạo nên chúng ta. Yêu thương là trải nghiệm trọn vẹn cuộc sống và liên kết với Siêu Phàm Vũ Trụ. </p>
<p>Mọi đau khổ đều được gây nên bởi ảo tưởng về tính riêng biệt vốn là mẹ đẻ của lo sợ và căm ghét bản thân, cuối cùng gây nên bệnh tật.</p>
<p>Bạn là chủ cuộc đời của bạn. Bạn có thể làm được nhiều hơn là bạn nghĩ, kể cả việc tự chữa cho mình một bệnh ở giai đoạn cuối của nó.</p>
<p>&#8220;Bệnh ở giai đoạn cuối&#8221; duy nhất có thực chỉ đơn giản là làm người. Và làm người thì không khi nào &#8220;ở giai đoạn cuối&#8221; cả, bởi vì cái chết chỉ đơn giản là chuyển sang một mức khác của sự sống. </p>
<p>Tôi muốn khuyến khích bạn bước ra khỏi những &#8220;giới hạn&#8221; thông thường của cuộc đời mình và bắt đầu nhìn bản thân một cách khác. Tôi muốn khuyến khích bạn sống cuộc đời mình tại góc cạnh sắc của thời gian, tự cho phép mình từng phút được sinh vào một cuộc đời mới.</p>
<p>Tôi muốn khuyến khích bạn hãy để cho trải nghiệm cuộc đời mình được lớp bụi hình thái nhẹ nhàng phủ lên.</p>
<p>&#8230;.<br />
</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:12pt;">Link Download</p>
<p><a href="http://www.mediafire.com/?em8z4x61442zee1">Bản .prc</a><br /><a href="http://www.mediafire.com/?w8uwht0e97kr3bb">Bản .Doc</a> (hình nét hơn).</span></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/bactien.wordpress.com/1073/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/bactien.wordpress.com/1073/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/bactien.wordpress.com/1073/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/bactien.wordpress.com/1073/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/bactien.wordpress.com/1073/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/bactien.wordpress.com/1073/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/bactien.wordpress.com/1073/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/bactien.wordpress.com/1073/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/bactien.wordpress.com/1073/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/bactien.wordpress.com/1073/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/bactien.wordpress.com/1073/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/bactien.wordpress.com/1073/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/bactien.wordpress.com/1073/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/bactien.wordpress.com/1073/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=bactien.wordpress.com&amp;blog=4345766&amp;post=1073&amp;subd=bactien&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bactien.wordpress.com/2011/11/13/ban-tay-anh-sang-barbara-ann-brennan/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/2427ab7980f92b6474eee84216c5950c?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Mr.bacTien</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://bactien.files.wordpress.com/2011/11/111311_0953_bntaynhsn11.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>ĐẠO ĐỨC KINH</title>
		<link>http://bactien.wordpress.com/2011/11/11/d%e1%ba%a1o-d%e1%bb%a9c-kinh/</link>
		<comments>http://bactien.wordpress.com/2011/11/11/d%e1%ba%a1o-d%e1%bb%a9c-kinh/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 11 Nov 2011 03:02:38 +0000</pubDate>
		<dc:creator>bactien</dc:creator>
				<category><![CDATA[Download]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://bactien.wordpress.com/2011/11/11/d%e1%ba%a1o-d%e1%bb%a9c-kinh/</guid>
		<description><![CDATA[Download Có một vật hỗn độn mà thành trước cả trời đất. Nó yên lặng, vô hình, đứng một mình mà không thay đổi vĩnh cửu, vân hành khắp vũ trụ không ngừng, có thể coi nó là mẹ của vạn vật trong thiên hạ. Ta không biết tên nó là gì, tạm đặt tên [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=bactien.wordpress.com&amp;blog=4345766&amp;post=1068&amp;subd=bactien&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://www.mediafire.com/?penus6bvozw745t"><span style="color:blue;font-family:Times New Roman;font-size:13pt;text-decoration:underline;"><strong>Download</strong></span></a><span style="font-family:Times New Roman;font-size:12pt;"><br />
		</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Có một vật hỗn độn mà thành trước cả trời đất. Nó yên lặng, vô hình, đứng một mình mà không thay đổi vĩnh cửu, vân hành khắp vũ trụ không ngừng, có thể coi nó là mẹ của vạn vật trong thiên hạ. Ta không biết tên nó là gì, tạm đặt tên cho nó là <strong><em>Đạo</em></strong>. <strong><em>Đạo mà diễn tả được thì đó không còn là đạo bất biến nữa, tên mà gọi ra được thì đó không còn là tên bất biến nữa</em></strong>.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">(Ta gọi tiếng &#8220;trâu&#8221; để chỉ con trâu là do quy ước từ xưa đến nay, tiếng &#8220;trâu&#8221; không phải là tên bất biến. Nếu từ xưa ta quy ước gọi tiếng &#8220;bò&#8221; để chỉ con trâu thì ta sẽ gọi con trâu là &#8220;bò&#8221;. Đạo thì không như vậy. <strong><em>Đạo bất biến nên ta không thể diễn tả rõ ràng được, chỉ có thể dùng trực giác để hiểu</em></strong>).         </span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;"> Đạo trời không tranh mà khéo thắng, không nói mà khéo đáp, không gọi mà vạn vật tự chuyển động, bình thản vô tâm mà khéo sắp đặt mọi việc. Đạo trời không thiên vị ai, luôn giúp đỡ cho người lương thiện. <strong><em>Lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng khó lọt</em></strong> (Thiên võng khôi khôi, sơ nhi bất thất).&lt;câu tủ của Bao Công!&gt;</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;"> Không tên là gốc trời đất, có tên là mẹ vạn vật. Đạo trời ví như cánh cửa khép mở, vạn vật từ đó đi ra rồi lại trở về đó. Đạo có tính chất </span><span style="font-size:12pt;">trừu</span><span style="font-size:13pt;"> tượng, nó không có hình thù cụ thể, không thể nắm rõ, không sáng ở nơi rực rỡ, không mờ ở nơi tối tăm và cũng không có tiếng động. Đạo vĩnh viễn không có tên gọi. Vạn vật chuyển động theo một vòng tròn khép kín. Tất cả bắt đầu từ &#8220;có&#8221;, có lại bắt đầu từ &#8220;không&#8221;. <strong><em>Lời nói hợp đạo nghe như ngược đời</em></strong>.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Đạo lớn bị bỏ rồi mới có nhân nghĩa, mưu trí xuất hiện rồi mới có trá ngụy, gia đình bất hòa rồi mới sinh ra hiếu thảo, nước nhà rối loạn rồi mới có tôi trung. Đạo ức chế vật cao, nâng đỡ vật thấp. <strong><em>Đạo trời lấy chỗ thừa mà đắp vào chỗ thiếu hụt. Đạo người thì lấy của người nghèo mà thêm cho người giàu</em></strong>, đây chính là nguồn gốc của sự hỗn loạn. <strong><em>Người khôn ngoan chỉ muốn một điều là không muốn gì cả</em></strong>.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Trời có đạo mà xanh, đất có đạo mà yên, thần có đạo mà linh, biển nhờ có đạo mà đầy, vạn vật có đạo mà thành, đế vương có đạo mà được thiên hạ.  </span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Lời nói chân thật thì không hoa mỹ, lời nói hoa mĩ thì không chân thật. Người thiện thì không mắc lỗi nên không cần phải biện bạch, người nào phải biện bạch cho mình là người &#8220;không thiện&#8221;. Người biết thì không nói, người nói là người không biết [tri bất ngôn, ngôn bất tri].</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Người ta </span><span style="font-size:12pt;">sinh</span><span style="font-size:13pt;"> ra thì mềm yếu mà khi chết thì cứng lại. Thảo mộc sinh ra thì mềm dịu mà khi chết đi thì lại khô cứng. <strong><em>Cho nên cứng rắn, cáu giận là biểu hiện của chết, mềm yếu, khiêm nhường là dấu hiệu của sống</em></strong>. Binh mạnh thì không thắng, cây cứng thì lại bị chặt. Cứng mạnh thì phải ở dưới, mềm yếu lại được ở trên. </span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:center;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;"><strong>Răng cứng thì chóng gãy, lưỡi mềm thì bền lâu</strong><br />
				<strong><em>- Lão Tử</em></strong></span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">   Mạnh về dám làm [can đảm, cương cường] thì chết, mạnh về không dám làm [thận trọng, nhu nhược] thì sống. Hai cái đó cùng là mạnh mẽ, mà một cái thì được lợi, một cái lại bị hại; ai mà biết được tại sao trời lại ghét cái quả cảm, cương cường? Danh dự với sinh mệnh, cái nào mới thật sự quý ? <strong><em>Người khôn ngoan không bao giờ vì trọng cái danh hão mà xem nhẹ tính mạng mình</em></strong>.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Lời hứa dễ dàng thì khó tin, người nào cho việc gì cũng dễ làm thì sẽ gặp nhiều cái khó. Cho nên người hiểu đạo coi việc gì cũng khó mà rốt cuộc không gặp cái gì khó. &#8220;Không&#8221; có nghĩa là &#8220;không có gì&#8221; nhưng phải &#8220;có cái gì&#8221; thì mới có cái &#8220;không có&#8221;. Trong tự nhiên, ngay cả những việc khó khăn nhất cũng có thể thực hiện theo cách dễ dàng, việc lớn thành tựu từ những hành động nhỏ hơn. <strong><em>Người khôn ngoan đạt những thành tựu vĩ đại là nhờ biết chia nhỏ hành động của mình</em></strong>.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Cái gì ở yên thì dễ nắm, giòn thì dễ vỡ, nhỏ thì dễ phân tán. Ngăn ngừa sự tình từ khi chưa manh nha, trị loạn từ khi chưa thành hình. </span><span style="font-size:12pt;">Cây</span><span style="font-size:13pt;"> lớn sinh ra từ một cái mầm nhỏ; tháp cao chín tầng khởi đầu từ một sọt đất, đi xa ngàn dặm bắt đầu từ một bước chân. <strong><em>Thường gần tới lúc thành công thì lại dễ thất bại, vì không cẩn thận như lúc ban đầu, dè sau như trước thì không hỏng việc</em></strong>.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Người hiểu đạo trị thiên hạ theo chính sách &#8220;vô vi&#8221; (taking no action), luôn giữ thái độ điềm đạm. Xem cái nhỏ cũng như cái lớn, cái ít như nhiều, lấy đức báo oán. Giải quyết việc khó từ khi còn dễ, thực hành việc lớn từ khi còn nhỏ [vì việc khó trong thiên hạ khởi từ chỗ dễ, việc lớn khởi từ nhỏ]. <strong><em>Cho nên người đắc đạo trước sau không làm việc gì lớn mà thực hiện được việc lớn. Người đắc đạo làm việc mà không tư lợi.</em></strong></span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Trời đất bất nhân, coi vạn vật như chó rơm; thánh thần bất nhân, coi trăm họ như chó rơm [Luật thiên nhiên không có tình thương của con người, cứ thản nhiên, vô tâm với vạn vật, mùa xuân tươi tốt, mùa đông điêu tàn...].</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Khoảng giữa trời đất như cái ống bễ lò rèn; </span><span style="font-size:12pt;">hư</span><span style="font-size:13pt;"> không mà không kiệt, càng chuyển động hơi lại càng ra. Càng nói nhiều lại càng khốn cùng, không bằng giữ sự yên tĩnh. </span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:center;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;"><strong>Người giản dị nhất thì không phải là người giản dị.</strong></span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:center;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;"><strong>Người khiêm tốn nhất thì không phải là người khiêm tốn</strong></span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;"><strong>                                                                 <em>Lão Tử</em></strong></span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Muốn cho vật gì thu rút lại thì tất hãy mở rộng </span><span style="font-size:12pt;">nó</span><span style="font-size:13pt;"> ra đã. Muốn cho ai yếu đi thì tất hãy làm cho họ mạnh lên đã. Muốn phế bỏ ai thì tất hãy đề cử họ lên đã. Muốn cướp lấy vật gì thì tất hãy cho đã. Hiểu như vậy là sâu kín mà sáng suốt. <strong><em>Vì nhu nhược thắng cương cường</em></strong>.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Người đánh xe giỏi không xông bừa tới trước. Người chiến đấu giỏi không giận dữ, khéo thắng địch là không tranh với địch, khéo dùng </span><span style="font-size:12pt;">người</span><span style="font-size:13pt;"> là hạ mình ở dưới người. Đó là cái đức của sự không tranh, đó là cái khéo của sự dùng người, đó là hợp với chỗ cùng cực của Đạo Trời.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Ngũ sắc làm người ta mờ mắt; ngũ âm làm người ta ù tai; ngũ vị làm người ta tê lưỡi, hưởng thụ làm cho </span><span style="font-size:12pt;">người</span><span style="font-size:13pt;"> ta mê muội, vàng bạc làm cho hành vi người ta xấu xa. Cho nên bậc đắc đạo cầu no bụng mà không cầu vui mắt, bỏ cái xa xỉ, đa dục mà chọn cái chất phác, vô dục. Bậc đắc đạo bận áo vải thô mà ôm ngọc quý trong lòng.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Trời đất </span><span style="font-size:12pt;">vĩnh</span><span style="font-size:13pt;"> cửu. <strong><em>Trời đất vĩnh cửu được là vì không sống riêng cho mình, nên mới trường sinh được</em></strong>.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Người đắc đạo đặt thân mình ở sau mà thân lại được ở trước, đặt thân mình ra ngoài mà thân mới còn được. Như </span><span style="font-size:12pt;">vậy</span><span style="font-size:13pt;"> chẳng phải vì họ không tư lợi mà thành được việc riêng của mình ư?</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Người cực khéo thì dường như vụng. Người nói giỏi thì dường như ấp úng. Cử động thì thắng được lạnh. Nhưng yên tĩnh thì thắng được nóng. <strong><em>Vậy cứ thanh tĩnh thì mọi vật sẽ đâu vào đấy</em></strong>.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Người quân tử gặp thời thì mặc áo gấm mà ngồi xe ngựa, không gặp thời thì mặc áo vải thô mà đi chân đất. <strong><em>Người tốt thật sự không ý thức được tính thiện trong việc làm của mình, trái lại kẻ dại dột (the foolish) luôn cố gắng tỏ ra là mình tốt</em></strong>.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Không trọng </span><span style="font-size:12pt;">người</span><span style="font-size:13pt;"> hiền để dân không tranh, không quý của hiếm để dân không trộm cắp, không phô bày cái gợi ham muốn để lòng dân không loạn.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Chính trị của thánh nhân là làm cho dân lòng thì hư tĩnh, bụng thì no, không ham muốn, không tranh </span><span style="font-size:12pt;">giành</span><span style="font-size:13pt;">, xương thì mạnh.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Khiến cho dân </span><span style="font-size:12pt;">không</span><span style="font-size:13pt;"> biết, không muốn, bọn thông minh, mưu trí thì không dám hành động<strong><em>. Theo chính sách &#8220;vô vi&#8221; thì mọi việc đều yên ổn.</em></strong></span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Không học thì không phải lo. Đem cái hữu hạn xét cái vô hạn, há chẳng phải là ngốc lắm sao? Càng theo học thì </span><span style="font-size:12pt;">mỗi</span><span style="font-size:13pt;"> ngày dục vọng, lòng &#8220;hữu vi&#8221; càng tăng, theo đạo thì mỗi ngày dục vọng càng giảm, lòng &#8220;vô vi&#8221; càng tăng.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;"><strong><em>Con người có ba vật báu mà tôi ôm giữ cẩn thận</em></strong>, một là <strong><em>lòng nhân ái</em></strong>, hai là <strong><em>tính tiết kiệm</em></strong>, ba là <strong><em>không dám đứng trước thiên hạ</em></strong>. Vì nhân ái mà sinh ra dũng cảm, vì tiết kiệm mà sinh ra sung túc, rộng rãi, vì không dám đứng trước </span><span style="font-size:12pt;">thiên</span><span style="font-size:13pt;"> hạ mà làm chủ được thiên hạ.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Nếu không nhân ái mà mong được dũng cảm, không tiết kiệm mà mong được rộng rãi, không chịu đứng sau mà tranh </span><span style="font-size:12pt;">đứng</span><span style="font-size:13pt;"> trước người thì tất hỏng việc. Trời muốn giúp ai thì cho người đó lòng nhân ái để tự bảo vệ, lấy lòng nhân ái mà giúp người đó.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;"><strong><em>Người sáng suốt nghe đạo</em></strong> thì cố gắng mà thi hành, <strong><em>người tầm thường nghe đạo</em></strong> thì nửa tin nửa ngờ, <strong><em>người tối tăm nghe đạo</em></strong> thì cười rộ. Nếu không cười thì đạo đâu còn là đạo nữa ?!</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Vật cực mềm mà lại thắng được vật cực cứng [nước chảy đá mòn]. Nước là vật cực mềm, nó luôn tìm chỗ thấp mà tới [</span><span style="font-size:12pt;">khiêm</span><span style="font-size:13pt;"> nhường], ngày đêm chảy không ngừng, bốc lên thì thành mưa, chảy xuống thì thành sông rạch, thấm vào lòng đất để nuôi vạn vật. Nó không ngừng biến đổi, lại sinh ra mọi loài. Nó không tranh với ai, lựa chỗ thấp mà tới, gặp cái gì cản thì nó uốn khúc mà tránh đi, cho nên đâu nó cũng tới được. Đạo cũng ví như nước vậy.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Yếu thắng được mạnh, mềm </span><span style="font-size:12pt;">thắng</span><span style="font-size:13pt;"> được cứng, ai cũng biết như vậy nhưng không ai thực hành được.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;"><strong><em>Vật bén nhọn thì dễ gẫy</em></strong>. Giữ cho chậu đầy hoài, chẳng bằng thôi đi; con dao cố mài cho bén thì lại không bén lâu. <strong><em>Nghèo hèn chính là gốc của giàu sang</em></strong>.  Vàng ngọc đầy nhà [kim ngọc mãn đường], sao mà giữ nổi ? Nên biết khi nào là đủ [tri túc]. Giàu mà kiêu căng, khoe khoang là tự rước họa vào thân.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Ba mươi nan hoa cùng qui vào </span><span style="font-size:12pt;">một</span><span style="font-size:13pt;"> cái bánh xe, nhưng chính nhờ khoảng trống không trong cái bánh mà xe mới dùng được. Nhồi đất sét để làm chén bát, nhưng chính nhờ cái khoảng trống không ở trong mà chén bát mới dùng được. Đục cửa, cửa sổ để làm nhà, chính nhờ cái trống không đó mà cửa nhà mới dùng để ra vào được, nhờ có cửa sổ mà nhà không tối.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Vậy ta tưởng cái &#8220;hữu&#8221; [bánh, chén bát, nhà] có lợi cho ta mà thực ra cái &#8220;vô&#8221; mới làm cho cái &#8220;hữu&#8221; có ích.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Vinh hay nhục thì lòng cũng sinh ra rối loạn, sợ vạ lớn thì sinh ra rối loạn. Là vì vinh thì được tôn, nhục thì bị hèn; được thì </span><span style="font-size:12pt;">lòng</span><span style="font-size:13pt;"> rối loạn [mừng rỡ mà!]; mất thì lòng rối loạn [rầu rĩ mà!]; cho nên mới bảo là vinh, nhục sinh ra rối loạn. Vậy phải làm sao ? Chúng ta sỡ dĩ sợ vạ lớn là vì chúng ta có cái thân. Nếu chúng ta quên cái thân mình đi, thì còn sợ gì lòng rối loạn nữa ?!</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:12pt;">Cho</span><span style="font-size:13pt;"> nên:</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:center;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;"><strong><em>người nào coi trọng sự hy sinh thân mình cho thiên hạ, thì có thể tin cậy vào kẻ đó được.</em></strong></span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Người nào giữ được đạo thì không tự mãn, không cố chấp, cũng không tự ái. Vì vậy nên mới có thể bỏ cái qua cái cũ mà chấp nhận cái mới được. Khi xem xét sự vật, không được quên mặt đối lập của nó. Nghĩ đến cái hữu hạn thì đừng quên cái vô hạn.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Đứng một chân thì không thể đứng được lâu, giang chân ra thì không thể đi được, tự biểu hiện thì không bao giờ chói </span><span style="font-size:12pt;">lọi</span><span style="font-size:13pt;">, tự kể công thì không có công, tự phụ thì chẳng khuyên bảo được ai, kẻ vẽ rắn thêm chân thì không trường tồn. Thái độ đó được ví như thức ăn thừa, ung nhọt, người người đều ghét. Thiên bất dung gian.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Cho cái đẹp là đẹp do đó mới có cái xấu; cho cái thiện là thiện do đó mới có cái ác. Là vì &#8220;có&#8221; và &#8220;không&#8221; sinh ra lẫn nhau, &#8220;dễ&#8221; và &#8220;khó&#8221; tạo nên lẫn nhau, cao thấp dựa vào nhau mà tồn tại.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Biết người là khôn, tự biết mình là người sáng suốt. Thắng được người là có sức mạnh, thắng được mình là kiên </span><span style="font-size:12pt;">cường</span><span style="font-size:13pt;">. Biết thế nào là đủ là người giàu; biết gắng sức là người có chí. Kẻ nào không rời bỏ những điều trên thì sẽ được lâu dài, chết mà không mất là trường thọ. Người hiểu đạo làm việc tuân theo quy luật tự nhiên, chỉ làm những việc cần thiết cho bản thân.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Hồn nhiên vô tư, vô dục như đứa trẻ mới sanh là có đức dày, ai cũng yêu quý. Đứa trẻ mới sinh độc trùng không chích, mãnh thú không ăn thịt, ác điểu không vồ. Xương yếu gân mềm mà tay nắm rất chặt, suốt ngày gào hét mà giọng không khản, như vậy là khí cực hòa.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Tuyệt thánh, bỏ mưu trí dân lợi </span><span style="font-size:12pt;">gấp</span><span style="font-size:13pt;"> trăm; dứt nhân bỏ nghĩa, dân trở nên hiếu hòa; dứt trí khôn, bỏ lợi lộc, không còn trộm giặc.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Ba cái đó (mưu trí, nhân nghĩa, xảo lợi) vì chỉ là cái vẻ bên ngoài không đủ để trị dân nên phải bỏ; khiến cho dân quy về điều này: ngoài thì mộc mạc, trong thì giữ sự đơn giản, giảm tư tâm bớt dục vọng mới là tích cực. </span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:center;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;"><strong>Đạo trời không thiên vị ai, luôn ban ơn cho người có đức &#8211; <em>Lão Tử</em></strong></span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Giọng kính trọng khác với giọng xem thường bao nhiêu ? Thiện với ác khác nhau như thế nào ? Cái mọi người sợ ta không thể không không sợ. Vũ trụ thật rộng lớn, không thể nào hiểu hết được.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Mọi người hớn hở như dự bữa tiệc lớn, như mùa xuân dạo chơi; bậc đắc đạo điềm tĩnh, không lộ chút tình ý gì như đứa trẻ chưa biết gì, thản nhiên mà đi như không có nơi để về. Mọi người có thừa, riêng bậc đắc đạo như thiếu thốn, trong lòng thì trống rỗng! Mọi người đều có chỗ để dùng, riêng bậc đắc đạo luôn bảo thủ. Người hiểu đạo khác người mà quý mẹ của muôn loài (tức đạo).</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Vạn vật tuần hoàn, trong dương có âm, âm cực dương sinh, có sinh ắt có tử, trăng tròn trăng khuyết. Vạn vật biến đổi rồi trở về với đạo. Từ xưa đến nay, đạo tồn tại hoài, nó sáng tạo ra vạn vật. Chúng ta do đâu biết được vạn vật ? Là nhờ đạo.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Có câu: &#8220;Khiêm tốn là gốc của cao quý&#8221;. Người khôn ngoan giữ lấy đạo làm phép tắc cho thiên hạ. Không tự biểu hiện cho nên mới sáng tỏ, không tự cho là phải nên mới chói lọi, không tự kể công nên mới là có công, không tự phụ cho nên mới hơn người. Vì không tranh với ai nên không ai tranh với mình được.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Có câu: &#8220;Cong (chịu khuất phục) thì sẽ được bảo toàn&#8221;, há phải hư ngôn! Nên chân thành giữ lấy đạo mà về với nó. Trong trời đất có bốn cái vĩ đại là Đạo, tự nhiên, trời đất và con người. Luật con người nên bắt chước tự nhiên, luật tự nhiên bắt chước luật của trời đất, luật trời đất bắt chước Đạo.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;"><strong><em>Ít nói thì hợp với tự nhiên</em></strong>. Cơn gió lớn không thể thổi suốt buổi sáng, cơn mưa lớn không kéo dài suốt ngày. Ai làm ra những cái ấy? Chính là do trời đất. Trời đất còn không thể lâu được, huống chi là con người ? Người hiểu đạo biết rằng không ai có thể đoán trước những gì tương lai nắm giữ.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;">Vũ khí là vật gây lo sợ, ai cũng ghét cho nên người hiểu đạo không dùng binh khí. Chỉ dùng đến nó khi bất đắc dĩ, khi bảo vệ hòa bình, mà dùng đến thì điềm đạm là hơn cả. Chiến thắng mà vui mừng tức là thích giết người. Thích giết người thì không trị được thiên hạ. Chỗ nào đóng quân thì gai góc mọc đầy. Sau cuộc chinh chiến tất có mất mùa.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;font-size:13pt;">Việc lành thì trọng bên trái, việc dữ thì trọng bên phải. Giết hại nhiều người thì nên lấy lòng thương tiếc mà khóc, chiến thắng thì nên lấy tang lễ mà xử. Thắng mà không bức người, vì vật mạnh thì có lúc suy. Nếu không như vậy thì là trái Đạo. Trái Đạo thì sớm bị tiêu diệt. Trị nước phải được tiến hành cẩn thận, giống như việc nấu cá nhỏ.<br />
</span></p>
<p style="text-align:center;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;background-color:#ffdfbf;"><strong>Người<span style="color:maroon;"><br />
					</span>khôn ngoan làm việc mà không bao giờ xảo trá, tư lợi.</strong></span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:center;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;"><strong>Lão Tử</strong></span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p style="text-align:center;"><img src="http://bactien.files.wordpress.com/2011/11/111111_0302_ockinh1.jpg?w=490" alt="" /><span style="font-family:Times New Roman;font-size:12pt;"><br />
		</span></p>
<p style="text-align:center;"> <br />
 </p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;font-size:12pt;">Lão Tử tức Thái Thượng Lão Quân  là một nhà tư  tưởng vĩ đại của Trung Hoa cổ đại, là người sáng lập trường phái Đạo gia (đạo Lão). Ông tên thật là Lý Nhĩ, tên thường gọi là lão Đam, người làng Khúc Nhân, hương Lệ, nước Sở. Ông làm chức quan giữ sách nhà Chu, học rộng biết nhiều, sau về quê ở ẩn. Tương truyền, trước khi về ở ẩn đến cửa quan, viên quan coi cửa là Doãn Hỉ bảo:&#8221;Ông sắp đi ở ẩn, rán vì tôi mà viết sách để lại&#8221;.  Thế là Lão Tử viết một cuốn sách chỉ gồm khoảng năm ngàn chữ bàn về &#8220;Đạo&#8221; và &#8220;Đức&#8221; (tức Đạo Đức Kinh). Viết xong rồi bỏ đi, về sau không ai còn nghe đến, không biết sống chết ra sao.<br />
</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;font-size:12pt;">Tương truyền, Khổng Tử qua Chu thăm Lão Tử. Lão Tử cởi trâu ra tận đầu làng đón Khổng Tử. Hai người đàm đạo với nhau trong ba ngày về Đạo. Đến khi chia tay, Lão Tử bảo với Khổng Tử rằng:<br />
</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;font-size:12pt;">&#8220;Những người ông nói đó, thịt xương đều nát cả rồi, chỉ còn lại lời của họ mà thôi. Tôi nghe nói người giàu sang tiễn nhau bằng vàng bạc, người nhân tiễn nhau bằng lời nói. Tôi không phải là người giàu sang, tạm coi mình là người nhân mà tiễn ông bằng lời này: Người buôn giỏi thì giấu kĩ vật quý, xem ngoài như không có gì; người đức cao thì tướng mạo như ngu độn. Ông nên bỏ cái khí kiêu căng, cái lòng đa dục, cái vẻ hăm hở cùng cái chí quá hăng của ông đi, những cái đó không có ích gì cho ông đâu. Tôi chỉ khuyên ông có bấy nhiêu thôi&#8221; <br />
</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;font-size:12pt;">Khổng Tử về đến nhà suốt ba ngày không ra khỏi cửa, bảo với môn sinh rằng: <br />
</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;font-size:12pt;">&#8220;Loài chim, ta biết nó bay được; loài cá ta biết nó bơi được; loài thú ta biết nó chạy được. Chạy thì ta dùng lưới để bẫy, bơi thì dùng câu để bắt, bay thì dùng tên để bắn. Còn loài rồng cưỡi gió cưỡi mây mà bay lên trời thì ta không sao biết được. Nay ta gặp ông Lão Tử; ông là con rồng chăng ?&#8221;<br />
</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="font-family:Times New Roman;font-size:12pt;">Thực là ngược đời, cái triết học &#8220;ngược ngạo&#8221; của Lão tử lại sản sinh ra cái lý tưởng cao thượng nhất về hòa bình, khoan dung, giản phác và tri túc. Giáo huấn của ông gồm bốn điểm: trí tuệ nên như ngu độn, đời sống nên ẩn dật, xử thế nên nhu nhược và tánh tình nên giản phác. Ngay đến nghệ thuật Trung Hoa, từ ý thơ, ảo tưởng đến những lời tán tụng đời sống bình dị của tiều phu, ngư phủ cũng không thể thoát ly triết học đó mà tồn tại. Nguồn gốc của chủ nghĩa hòa bình của Trung Hoa là do cái quan niệm chịu nhận sự thất bại tạm thời để chờ cơ hội thuận tiện, và do lòng tin rằng vạn vật trong vũ trụ đều tuân theo cái luật vận hành phản phục; do đó không một kẻ nào vĩnh viễn &#8220;u mê&#8221; bao giờ.<br />
</span></p>
<p style="text-align:center;"><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;"><strong>Tôi cam chịu mọi sự nhục trong thiên hạ &#8211; <em>Lão Tử</em></strong><br />
			</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;"><span style="font-size:13pt;"> Đến đời Tần-Hán, các đạo sĩ thuộc phái Đạo gia thờ Lão Tử nhưng không còn quan tâm nghiên cứu triết học Lão-Trang mà chỉ toàn lo bàn chuyện tu tiên, luyện thuốc trường sinh bất tử. Phái Đạo gia suy dần, tuy nhiên những tư tưởng của Lão Tử thì đã trở nên bất tử với thời gian. Theo các nhà nghiên cứu, tư tưởng của Lão Tử không chỉ là một triết học nhân sinh mà còn là vũ trụ quan tiên báo khoa học hiện đại.</span><span style="font-size:12pt;"><br />
			</span></span></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/bactien.wordpress.com/1068/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/bactien.wordpress.com/1068/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/bactien.wordpress.com/1068/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/bactien.wordpress.com/1068/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/bactien.wordpress.com/1068/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/bactien.wordpress.com/1068/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/bactien.wordpress.com/1068/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/bactien.wordpress.com/1068/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/bactien.wordpress.com/1068/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/bactien.wordpress.com/1068/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/bactien.wordpress.com/1068/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/bactien.wordpress.com/1068/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/bactien.wordpress.com/1068/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/bactien.wordpress.com/1068/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=bactien.wordpress.com&amp;blog=4345766&amp;post=1068&amp;subd=bactien&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bactien.wordpress.com/2011/11/11/d%e1%ba%a1o-d%e1%bb%a9c-kinh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/2427ab7980f92b6474eee84216c5950c?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Mr.bacTien</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://bactien.files.wordpress.com/2011/11/111111_0302_ockinh1.jpg" medium="image" />
	</item>
	</channel>
</rss>
